Chương 23 / 24

Mỹ Nguyệt An

Mỹ Nguyệt An · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Mỹ Nguyệt An
Chỉ số ở chương 23
Sinh Lực74/100
Kỹ Năng74/100
May Mắn70/100

Mục tiêu

Sống vui vẻ, yên bình, tránh thị phi, né rắc rối, mặc kệ đời mà sống, không làm điều mình không thích, không quan tâm những điều làm mình khó chịu, không quan tâm những vấn đề phức tạp, đánh tất cả những kẻ làm bản thân khó chịu, cho dù thế giới có diệt vong cũng không quan tâm, nếu chán thì đôi khi đi hóng hớt mấy tình tiết tình cảm não tàn rồi bình phẩm

Quan hệ

Tô Mặc
cảnh báo về âm mưu, đang đứng ngoài cửa
Dạ Phong
vừa gặp, đang hỏi đường
Lãnh Vân
bị từ chối thuốc giải rượu, đã bỏ đi
Mộc Linh
đang nói chuyện thân thiện, tò mò về Hàn Dương
Bạch Dạ
nghi ngờ mỹ nhân lạ, đã rời đi
Mặc Trúc
bị từ chối lần nữa, đã bỏ đi
Thanh Trúc
bị giảm thiện cảm vì nghi ngờ, nhưng vẫn giữ lịch sự
Lục Trần
bị sốc vì Diệp Mai thích con gái, đã bỏ chạy
Tiểu Ngọc
liếc mắt một cái
Tuyết Vô Cực
tò mò, đang thăm dò Diệp Mai

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Mỹ Nguyệt An từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 111

BẠN ĐÃ CHỌN

Khẽ cười "muội lạc đường sao?". Tôi chỉ tay vào một hướng "sân tập ở đằng kia". Trong lòng buồn cười *Trời ơi, gặp một người bình thường như này đúng là hiếm có. Chẳng lẽ tôi sắp thích con gái thật rồi? Chậc chậc*

Ngươi khẽ cười, tay vân vê đóa hoa tím nhạt vừa nhận, giọng nhẹ nhàng: "Muội lạc đường sao?" Ngươi chỉ tay về hướng sân luyện võ phía xa, nơi tiếng kiếm leng keng vọng lại. "Sân tập ở đằng kia." Trong lòng buồn cười: Trời ơi, gặp một người bình thường như này đúng là hiếm có. Chẳng lẽ tôi sắp thích con gái thật rồi? Chậc chậc.

Mộc Linh khẽ lắc đầu, mái tóc đen huyền lay nhẹ trong gió. "Em không lạc đường," nàng nói, giọng nhỏ nhưng rõ ràng, mắt vẫn nhìn xuống thảm cỏ xanh. "Em chỉ muốn... có cớ để nói chuyện với huynh thôi." Nàng ngước lên, mỉm cười ngượng ngùng, hai má ửng hồng. Nắng xuyên qua tán lá chiếu lên gương mặt thanh tú của nàng, khiến nàng trông như một đóa hoa dại vừa hé nở. Ngươi hơi sững người — câu nói của nàng thẳng thắn hơn ngươi tưởng, không hề giả tạo hay tính toán.

Lượt 112

BẠN ĐÃ CHỌN

Mỉm cười "muội thật biết nói chuyện đó". *Nah, tôi không yêu con gái đâu. Mặc dù Mộc Linh trước mặt đây đáng yêu, xinh xắn, duyên dáng, nhẹ nhàng, bình thường. Nhưng tôi là gái thẳng 100% đấy!*

Mộc Linh khẽ cười, tay vuốt nhẹ vạt áo, đôi mắt sáng long lanh nhìn ngươi. "Em chỉ nói thật thôi. Huynh trông có vẻ cô đơn, em nghĩ có người nói chuyện sẽ tốt hơn." Nàng ngồi xuống bên cạnh ngươi trên thảm cỏ, cách một khoảng vừa phải, tay nhặt một cọng cỏ khô vân vê. Ngươi mỉm cười, trong lòng thầm nghĩ: Nah, tôi không yêu con gái đâu. Mặc dù Mộc Linh trước mặt đây đáng yêu, xinh xắn, duyên dáng, nhẹ nhàng, bình thường. Nhưng tôi là gái thẳng 100% đấy!

Nắng ban mai xuyên qua tán lá, chiếu những vệt sáng lấp lánh trên tóc nàng. Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hoa dại và tiếng đệ tử luyện kiếm từ xa vọng lại. Mộc Linh bỗng quay sang nhìn ngươi, mắt hơi nheo lại vì nắng: "Mà huynh này, em nghe nói huynh hay xuống Thanh Thủy trấn chơi. Có thật không?" Giọng nàng tò mò, nhưng không hề ác ý.

Lượt 113

BẠN ĐÃ CHỌN

Gật nhẹ "ta có xuống đi chơi nhưng cũng không thường xuyên lắm". *Tôi xuống ngắm trai đấy hehe*

Mộc Linh khẽ nghiêng đầu, mái tóc đen huyền lay nhẹ trong gió. Nàng mỉm cười, đôi mắt sáng long lanh nhìn ngươi với vẻ thích thú. "Thật sao? Em cũng muốn xuống trấn chơi lắm, nhưng toàn phải ở lại luyện tập." Nàng thở dài, tay nhặt một cọng cỏ khô vân vê. "Mà huynh này, dưới đó có gì vui không? Em nghe mấy sư tỷ kể có tửu lầu ngon lắm, còn có cả..." Nàng ngập ngừng, mặt hơi đỏ, "...mấy chỗ hát xướng nữa."

Ngươi bật cười trước vẻ ngượng ngùng của nàng. Trong lòng thầm nghĩ: Tôi xuống ngắm trai đấy hehe. Nhưng ngoài mặt ngươi chỉ gật nhẹ, giọng điềm nhiên: "Cũng vui. Có mấy quán mì ngon, lại có chỗ bán kẹo hồ lô. Muội muốn đi thử không? Hôm nào ta dẫn đi."

Mộc Linh mắt sáng rỡ, nhưng rồi lại cúi mặt, tay siết nhẹ vạt áo. "Em sợ làm phiền huynh..." Nàng ngước lên, mỉm cười ngập ngừng. "Nhưng nếu huynh rảnh, em rất muốn đi."

Từ xa, tiếng chuông tông môn vang lên hồi thứ hai — báo hiệu giờ luyện tập đã qua nửa buổi. Bóng nắng đã xế dần, những vệt sáng dưới tán cây bắt đầu dịch chuyển.

Lượt 114

BẠN ĐÃ CHỌN

Tôi mỉm cười, không đồng ý cũng không từ chối, chỉ tay về phía sân tập "muội không tới là sẽ bị phạt đó"

Mộc Linh nhìn theo hướng tay ngươi chỉ về phía sân tập, nơi tiếng kiếm leng keng vẫn vọng lại đều đặn. Nàng bật cười nhẹ, đứng dậy phủi bụi trên y phục. "Huynh nói đúng, em mà không đi là bị phạt mất." Nàng quay sang nhìn ngươi, mắt vẫn còn vương nét cười. "Nhưng mà... chiều nay em tan học sớm. Nếu huynh rảnh, em sẽ ra gốc cây này chờ huynh nhé?" Không đợi ngươi trả lời, nàng vội vã chạy về phía sân tập, tà áo xanh bay phần phật trong gió, để lại ngươi ngồi dưới gốc cây với đóa hoa tím trên tay. Nắng đã lên cao, những vệt sáng xuyên qua tán lá vẽ lên thảm cỏ những hình thù kỳ lạ. Ngươi nhìn đóa hoa, rồi nhìn theo bóng nàng khuất dần sau hành lang. Một cảm giác nhẹ nhàng, bình yên — khác hẳn với đám drama nam công phiền phức kia.

Lượt 115

BẠN ĐÃ CHỌN

Hít một hơi, mặt thoải mái, lòng thì *đệch. Ta không muốn dẫn ai đi chơi cùng đâu. Mặc dù ẻm tốt nhưng tôi chê*

Ngươi cúi xuống nhặt đóa hoa tím lên, cánh hoa mềm mại còn vương chút sương mai. Nhìn theo bóng Mộc Linh khuất sau hành lang, ngươi thở ra một hơi, mặt tỏ vẻ thoải mái nhưng trong lòng thì thầm: Đệch. Ta không muốn dẫn ai đi chơi cùng đâu. Mặc dù ẻm tốt nhưng tôi chê. Đóa hoa trên tay hơi héo, cánh tím bắt đầu cụp lại dưới nắng trưa. Ngươi vân vê cuống hoa, rồi đứng dậy, phủi cỏ dại bám trên y phục. Nắng đã lên cao, sân luyện võ vắng tanh — giờ luyện tập đã kết thúc từ lâu. Ngươi định quay về phòng thì thấy từ cuối hành lang, Tuyết Vô Cực bước ra, tay cầm cây sáo ngọc quen thuộc. Hắn không nhìn ngươi, chỉ khẽ gảy một nốt sáo, rồi lướt qua như thể ngươi không tồn tại. Nhưng khi vừa đi ngang, hắn khẽ buông một câu: "Hoa dại đẹp đấy, nhưng dễ héo lắm. Cẩn thận kẻo tay bị gai đâm."

Ngươi đứng yên, nhìn theo bóng trắng khuất dần sau góc hành lang. Đóa hoa tím trong tay khẽ rung rinh trong gió.

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.