Chương 11 / 84
Sword art online: Trang Sách Thứ 101
Kirito · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Kirito từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Dành một phút cuối để kiểm tra trang bị, uống một ngụm nước, hít thở sâu — chuẩn bị tinh thần trước trận chiến sinh tử
Tôi dựa lưng vào vách đá lạnh, nhắm mắt lại. Từng hơi thở chậm rãi, đều đặn. Tôi kiểm tra thanh kiếm — độ bền vẫn ở mức an toàn. Lướt tay qua túi đồ — ba bình máu nhỏ, hai ổ bánh mì khô, nanh gấu đá, mảnh vụn dơi và rết. Đủ dùng. Tôi mở giao diện hệ thống, kiểm tra chỉ số sinh lực — 100%, đầy đủ. Tôi uống một ngụm nước từ bình đeo bên hông, cảm nhận dòng nước mát lạnh chảy xuống cổ họng. Mở mắt ra, tôi nhìn về phía sâu thẳm của hang động, nơi ánh sáng pha lê xanh dần tắt, nhường chỗ cho bóng tối. Từ trong bóng tối đó, một bóng người bước ra. Không phải quái vật — mà là một người chơi. Một cô gái với mái tóc dài màu hạt dẻ, bộ giáp nhẹ màu bạc, tay cầm một thanh kiếm một tay. Cô ta nhìn tôi với ánh mắt sắc bén. "Cậu cũng đến đây để đánh boss à?" Giọng cô ta lạnh lùng, nhưng có chút tò mò.
BẠN ĐÃ CHỌN
Giữ khoảng cách, đặt tay lên chuôi kiếm — "Tôi đến đây vì mục đích riêng. Cô nên tránh xa." — cảnh giác, không muốn chia sẻ nhiệm vụ
Cô gái nhướng mày, nhưng không tỏ ra bất ngờ trước thái độ cảnh giác của tôi. Cô ta nhún vai, xoay nhẹ thanh kiếm trong tay. "Tùy cậu. Tôi không có ý định cướp boss của ai cả. Chỉ tình cờ tìm thấy hang động này khi đang khám phá." Cô ta chỉ về phía sâu trong hang. "Con boss ở cuối đường — một người lính mặc giáp đen, cầm hai thanh kiếm. Nó nhanh hơn bất cứ thứ gì tôi từng thấy ở tầng 1." Cô ta nhìn tôi một lúc, rồi quay người bước đi về phía lối ra. "Nhưng nếu cậu muốn một mình đối mặt với nó, thì cứ tự nhiên. Tôi sẽ không cản đường." Cô ta dừng lại một bước, nói thêm mà không quay đầu: "Nhưng nếu cậu chết, đừng nói là không được cảnh báo." Nói rồi, cô ta biến mất sau khúc quanh. Tôi đứng lại một mình trong hang động tĩnh lặng. Tiếng gầm của boss vang lên lần thứ tư — gần hơn, rõ hơn. Nó đang đến gần.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tiến thẳng về phía tiếng gầm, đối đầu boss trực diện — không trốn tránh, dùng kỹ năng vừa luyện để kết thúc trận chiến
Tôi siết chặt chuôi kiếm, bước vào bóng tối. Tiếng gầm vang lên ngày một gần, mỗi bước chân tôi như hòa vào nhịp đập của trái tim. Hang động mở rộng ra thành một căn phòng lớn hình tròn, trần cao vút, những viên pha lê xanh trên vách đá tỏa ra thứ ánh sáng ma quái. Ở trung tâm, một bóng người đứng thẳng — cao lớn, mặc giáp đen, hai thanh kiếm lấp lánh trong tay. Khuôn mặt nó bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ thép, chỉ để lộ đôi mắt đỏ rực. «Guardian of the Twin Blades» — tên nó hiện lên trong giao diện hệ thống. Nó không gầm nữa. Nó chỉ đứng đó, nhìn tôi, hai thanh kiếm hạ thấp, sẵn sàng. Tôi hít một hơi sâu, bước vào vòng chiến. Cánh cửa đá phía sau tôi đóng sầm lại — không lối thoát. Chỉ có một kẻ sống sót bước ra khỏi căn phòng này.
BẠN ĐÃ CHỌN
Giữ thế thủ, quan sát đòn tấn công đầu tiên của boss — học cách né tránh và tìm khoảng trống trước khi phản công
Tôi hạ thấp trọng tâm, thanh kiếm giữ trước ngực, mắt dán chặt vào từng chuyển động của boss. Nó đứng yên trong giây lát — rồi lao tới với tốc độ đáng kinh ngạc. Thanh kiếm phải vung lên, chém xéo từ trên xuống. Tôi lăn sang trái, cảm nhận luồng gió sượt qua vai. Chưa kịp đứng dậy, thanh kiếm trái đã đâm tới từ phía dưới — một đòn bất ngờ, nhanh như chớp. Tôi bật người ra sau, lưỡi kiếm xước nhẹ qua áo giáp. Boss không dừng lại. Nó xoay người, tung ra một chuỗi ba đòn liên tiếp — nhanh, chậm, rồi một đòn vượt thời gian. Tôi nheo mắt. Đó chính là nhịp điệu từ cuộn giấy. Nó đang dạy tôi. Tôi né đòn nhanh, đỡ đòn chậm, và khi đòn vượt thời gian lao tới — tôi không né. Tôi bước vào trong, thanh kiếm của tôi vung lên cùng một nhịp điệu, chém thẳng vào khoảng trống giữa hai đòn của nó. Lưỡi kiếm chạm vào giáp — một tia sáng xanh lóe lên.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tiếp tục áp sát, giữ nhịp điệu đó — tấn công liên tục, không cho boss kịp phục hồi thế thủ
Tôi lao tới, không để boss kịp lấy lại thế cân bằng. Nhịp nhanh — một đường chém tốc độ cao vào vai phải. Nó đỡ được, nhưng loạng choạng. Nhịp chậm — tôi kéo kiếm nặng nề, đâm thẳng vào bụng nó. Nó lùi lại, hai thanh kiếm chéo nhau chặn đòn. Nhịp vượt thời gian — tôi bùng nổ tốc độ, lưỡi kiếm lao đi như một tia chớp, xuyên qua khe hở giữa hai thanh kiếm của nó. Một âm thanh tanh tách vang lên — thanh kiếm của tôi cắm sâu vào ngực boss. Nó gầm lên, giọng gầm vỡ vụn như tiếng kính vỡ. Nhưng nó không ngã. Nó vung hai thanh kiếm lên cao, xoay tròn như một cơn lốc — một đòn phản công cuối cùng, điên cuồng. Tôi không kịp né. Nhịp điệu trong tôi đứt đoạn.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



