Chương 1 / 6
Thiên hạ này ta làm chủ
Nguyễn Dao · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Thống trị thiên hạ
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Nguyễn Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyGió bấc thổi qua kinh thành Thăng Long, cuốn theo những chiếc lá khô lả tả trên mặt đường đất đỏ. Nguyễn Dao đứng trước tòa dinh thự cũ kỹ của gia tộc — một căn nhà ba gian lợp ngói rêu phong, nằm lọt thỏm giữa những phủ đệ nguy nga của các quyền quý. Dòng họ Nguyễn từng có công lớn dưới triều Trần, nhưng sau biến cố năm ấy, gia tộc suy tàn dần. Cha nàng mất sớm, mẹ già yếu, chỉ còn lại nàng với một túi tiền mỏng và một khối căm phẫn âm ỉ.
Hôm nay, một vị quan trung niên trong triều — Lê Quý Công — cho người gửi thư mời nàng đến phủ. Lời đồn rằng ông ta đang tìm người tài để thực hiện một việc lớn, liên quan đến cuộc tranh đấu ngầm giữa các phe phái trong triều. Nàng biết rõ: đây là cơ hội, cũng là bước đi liều lĩnh đầu tiên trên con đường thống trị thiên hạ.
Nguyễn Dao nhìn tờ giấy hoàng sắc nhàu nát trong tay, lòng suy tính.
BẠN ĐÃ CHỌN
Sai người dò la thông tin về Lê Quý Công trước, tìm hiểu mối quan hệ của ông ta với các phe phái khác.
Nguyễn Dao cất kỹ tờ thư vào tay áo, liếc nhìn con hẻm vắng trước dinh thự. Nàng biết rõ: bước sai một ly có thể mất mạng. Nàng vẫy tay gã sai vặt tin cậy — thằng bé Tích, mồ côi được nàng cưu mang từ nhỏ. “Mày ra chợ Đông, tìm lũ bán nước trà, hỏi thăm về Lê Quý Công. Nhớ, hỏi khéo, đừng để ai biết chủ đích.”
Tích gật đầu, lủi nhanh như một con thằn lằn vào bóng chiều. Nguyễn Dao ngồi lại trong gian nhà tối om, lòng như lửa đốt. Một canh giờ sau, Tích trở về, thở hổn hển, mặt tái mét. Nó thì thầm: “Thưa cô, Lê Quý Công là người của phe Thái sư Trần Thủ Độ, nhưng gần đây ông ta lui tới dinh thự của Hồ Quý Ly — người đang được vua Trần Nghệ Tông sủng ái. Lê Quý Công bị nghi là gián điệp hai phe. Lũ buôn nước bảo ông ta mới đây có mời một người lạ mặt về phủ, rồi người đó biến mất không dấu tích.”
Nguyễn Dao siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Lời đồn về sự biến mất của người lạ mặt kia như một lời cảnh báo.
BẠN ĐÃ CHỌN
Viết thư hồi đáp đồng ý gặp mặt, nhưng hẹn gặp ở một quán trà công cộng thay vì trong phủ, để giảm nguy hiểm.
Nguyễn Dao mím môi, tay run run nhưng giọng nói vẫn bình thản. “Tích, lấy giấy bút cho ta.” Nàng viết vài dòng ngắn gọn, lời lẽ khiêm nhường nhưng khéo léo: “Kẻ hậu sinh mạt tặc, cảm tạ lời mời của đại nhân. Nhưng đường xa, bụi bặm, sợ làm bẩn phủ đường. Xin hẹn đại nhân ở quán Thanh Tâm, góc phố Hàng Bạc, sáng mai giờ Dần. Chỉ một mình ta và một ấm trà, xin được lắng tai nghe những điều đại nhân chỉ bảo.” Nàng gấp thư lại, nhét vào tay Tích: “Đưa tận tay cho Lê Quý Công, không được để ai khác biết.”
Tích đội nón ra đi. Đêm xuống, Nguyễn Dao trằn trọc không ngủ, lòng suy tính từng đường đi nước bước cho cuộc gặp sắp tới. Nàng biết: quán trà công cộng tuy an toàn hơn phủ riêng, nhưng cũng lắm tai vách mạch rừng.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên chiếu qua mái ngói phố Hàng Bạc, Nguyễn Dao đã ngồi ở quán Thanh Tâm, một tay cầm ấm trà, tay kia giấu nhẹ trong tay áo. Chợt, một bóng người cao lớn khoác áo choàng đen bước vào quán. Đó là Lê Quý Công. Ông ta nhìn quanh, rồi kéo ghế ngồi xuống đối diện nàng. Hơi thở ông ta phả ra làn khói trắng trong gió lạnh, đôi mắt sắc như dao.
“Ngươi là Nguyễn Dao?” Ông ta nói, giọng trầm xuống. “Ngươi biết vì sao ta tìm ngươi không?”
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhấp một ngụm trà, chậm rãi đáp: “Có lẽ là vì gia tộc tôi. Nhưng tôi chỉ là một kẻ sống nương nhờ cửa Phật, không dám bàn chuyện thế sự.” — Tỏ ra yếu thế, để xem ông ta phản ứng thế nào.
Lê Quý Công bật cười, tiếng cười khô khốc như tiếng lá mùa thu. “Nương nhờ cửa Phật? Ngươi nói dối giỏi đấy, Nguyễn Dao. Một người dám sai đứa ở đi dò la tin tức ta khắp chợ Đông, rồi hẹn gặp ta ở chốn đông người, lại tự xưng là kẻ chốn tĩnh mịch sao?”
Ông ta dừng lại, nhấp một ngụm trà, mắt vẫn không rời nàng. “Ta nói thẳng cho ngươi biết. Triều đình đang đứng trước một cơn địa chấn. Thái sư Trần Thủ Độ đã già yếu, Hồ Quý Ly đang lộng hành. Phe nào thắng sẽ quyết định vận mệnh nước Đại Việt năm mươi năm tới. Gia tộc ngươi từng có ân với ta, nên ta muốn trả ơn. Nhưng ta không thể tin một kẻ yếu đuối.”
Ông ta đặt một phong thư lên bàn, đẩy về phía nàng. “Trong đó là tên một người đang âm mưu chống lại triều đình. Nếu ngươi dám lấy nó và hành động, ta sẽ coi ngươi là người của ta. Nếu không, chúng ta coi như chưa từng gặp nhau.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Đẩy phong thư trở lại, nói: “Tôi không làm việc mà không biết rõ cái giá phải trả. Xin đại nhân cho tôi thời gian ba ngày suy nghĩ.” — Giữ khoảng cách, không vội cam kết.
Mắt Lê Quý Công híp lại, nhưng rồi ông ta gật đầu, một nụ cười thoáng qua trên môi. “Khôn đấy. Nhưng thời gian không chờ ai. Ba ngày, đúng giờ này, ta sẽ ở đây. Nếu ngươi không đến, ta sẽ coi như ngươi đã chọn con đường của mình.” Ông ta đứng dậy, phủi nhẹ tà áo, bước ra khỏi quán mà không ngoảnh lại.
Nguyễn Dao ngồi lại, tay siết chặt ấm trà. Lòng nàng rối bời. Lời đề nghị của Lê Quý Công vừa là cơ hội vừa là cạm bẫy. Nàng biết rõ: nếu nhận lời, nàng sẽ bước vào vòng xoáy chính trị đầy máu và mưu mô. Nhưng nếu từ chối, con đường thống trị thiên hạ sẽ càng xa vời.
Nàng đứng dậy, bỏ ra mấy đồng tiền trả nước, rồi bước nhanh ra phố. Về đến nhà, nàng thấy Tích đang đứng trước cửa, mặt tái nhợt. “Thưa cô, có người lạ để lại cái này trước cửa.” Nó đưa cho nàng một mảnh giấy nhỏ, trên đó chỉ vỏn vẹn ba chữ: “Coi chừng Tây.”
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



