Chương 2 / 6
Thiên hạ này ta làm chủ
Nguyễn Dao · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Thống trị thiên hạ
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Nguyễn Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Ra chợ hỏi thăm xem “Tây” là ai — có thể là một người, một phe phái, hoặc một địa danh.
Nguyễn Dao gấp mảnh giấy lại, nhét sâu vào túi áo trong cùng. “Tích, trông nhà cẩn thận. Ta ra chợ một lát.” Nàng đội nón, khoác áo tơi cũ, hòa mình vào dòng người tấp nập phố Hàng Bạc. Chợ Đông giờ này đông đúc nhất — hàng thịt, hàng cá, hàng vải, hàng tơ lụa, tiếng rao hàng, tiếng mặc cả ồn ào như vỡ chợ.
Nàng len lỏi đến quán nước của bà lão Hương — một người buôn chuyện có tiếng, biết hết mọi ngõ ngách trong kinh thành. Bà Hương đang ngồi nhặt rau, thấy Nguyễn Dao thì cười run run: “Ơ kìa, cô Dao! Lâu lắm mới thấy cô ra ngoài. Có chuyện gì mà mặt mày tái mét thế?”
Nguyễn Dao kéo ghế ngồi xuống, giả vờ thở dài: “Bà ơi, tôi mới nghe đồn có người tên ‘Tây’ ở đâu đó đang gây chuyện. Mà tôi chẳng biết Tây là ai, sợ vạ lây. Bà có nghe gì không?”
Bà Hương nhìn quanh, hạ giọng: “Tây? Ở đây có mấy cái Tây lắm. Tây là phía tây thành, nơi có dinh thự của Hồ Quý Ly. Nhưng cũng có đồn rằng ‘Tây’ là tên một người — một vị khách lạ mặt, thường lui tới phủ Lê Quý Công gần đây. Nghe nói người đó mặc áo trắng, nói giọng lạ, đi đâu cũng có hai tên vệ sĩ đeo kiếm đi kèm. Cẩn thận đấy, cô ạ.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Cảm ơn bà Hương, về nhà suy nghĩ thêm — cần thêm thông tin trước khi hành động.
Nguyễn Dao cúi đầu cảm ơn bà Hương, dúi vào tay bà mấy đồng tiền lẻ rồi nhanh chóng rời khỏi chợ. Trên đường về, nàng cố gắng sắp xếp mớ thông tin vừa nhặt được. “Tây” — vừa là phía tây thành, vừa là một người lạ mặt lui tới phủ Lê Quý Công. Có thể người đó chính là mắt xích quan trọng trong âm mưu mà Lê Quý Công đang vận hành.
Về đến nhà, nàng ngồi lặng trong gian phòng tối, nhìn ra sân sau qua khung cửa thưa. Ba ngày suy nghĩ đang trôi qua. Lê Quý Công chờ nàng ở quán Thanh Tâm vào giờ Dần ngày thứ ba. Nếu không đến, cánh cửa cơ hội sẽ đóng lại mãi mãi. Nàng biết mình cần thêm một quân bài nữa trong tay áo trước khi gặp lại ông ta.
Tích ló đầu vào, thì thầm: “Thưa cô, con thấy tối qua có bóng người lảng vảng quanh nhà mình. Con không dám ra xem.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Đến gặp một người quen cũ trong triều — một viên quan nhỏ từng mang ơn gia tộc — để hỏi thêm về mối quan hệ giữa Lê Quý Công và Hồ Quý Ly.
Nguyễn Dao đứng dậy, lấy từ trong rương một phong bao nhỏ đựng mấy nén bạc. “Ta đi gặp ông Đỗ Văn Cẩn — một viên thư ký nhỏ ở bộ Lại, ngày trước cha ta từng cứu mạng ông ta.” Nàng khoác áo tơi, lẻn ra đường.
Ông Đỗ Văn Cẩn sống trong một căn nhà nhỏ cuối phố Hàng Chiếu, không giàu nhưng thanh bần. Thấy Nguyễn Dao đến, ông ta có vẻ ngạc nhiên, nhưng vẫn mời vào. Sau vài câu xã giao, Nguyễn Dao hỏi thẳng về Lê Quý Công và Hồ Quý Ly. Ông Cẩn nhìn quanh, hạ giọng: “Cô ơi, đây là chuyện động trời. Lê Quý Công bề ngoài là người của Thái sư Trần Thủ Độ, nhưng thực chất ông ta đang chơi trò hai mặt. Hồ Quý Ly đã nhiều lần cho người mời ông ta về dinh. Có tin đồn rằng Lê Quý Công đang nắm giữ một danh sách những người trung thành với Thái sư, và ông ta sẵn sàng bán đứng họ để lấy lòng Hồ Quý Ly. Cẩn thận, cô ạ. Đừng để bị cuốn vào vòng xoáy này.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Cảm ơn ông Cẩn, về nhà suy tính — thông tin này càng khẳng định sự nguy hiểm của Lê Quý Công, cần có đối sách khôn ngoan.
Nguyễn Dao rời khỏi nhà ông Cẩn, lòng nặng trĩu. Trời đã về chiều, bóng tối bắt đầu buông xuống phố Hàng Chiếu. Nàng bước nhanh qua những con ngõ nhỏ, cố gắng sắp xếp mớ thông tin trong đầu. Lê Quý Công là con rắn hai đầu — vừa nắm danh sách người của Trần Thủ Độ, vừa muốn bán đứng họ cho Hồ Quý Ly. Vậy phong thư ông ta đưa ra có thực sự là tên kẻ âm mưu chống triều đình, hay là một cái bẫy để thử lòng nàng? Nếu nàng nhận lời, nàng sẽ trở thành tay sai cho một kẻ phản bội. Nếu từ chối, nàng mất đi cơ hội duy nhất.
Về đến nhà, nàng thắp một ngọn đèn dầu, ngồi trước bàn, lấy giấy bút ra. Nàng bắt đầu viết lại tất cả những mảnh ghép: Lê Quý Công — Hồ Quý Ly — Trần Thủ Độ — người lạ “Tây” — phong thư — lời cảnh báo. Nàng cần một kế hoạch thông minh, vừa không mất lòng Lê Quý Công, vừa không để mình bị cuốn vào vòng xoáy chết chóc.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đến gặp Lê Quý Công vào ngày hẹn, nhưng thay vì nhận phong thư, nàng sẽ đề nghị một cuộc trao đổi thông tin hai chiều — tỏ ra hợp tác nhưng vẫn giữ thế chủ động.
Ngày thứ ba, trời tờ mờ sáng, Nguyễn Dao đã có mặt ở quán Thanh Tâm. Nàng chọn một góc khuất, lưng dựa tường, mặt hướng ra cửa — thói quen của kẻ từng sống trong cảnh phòng bị. Lê Quý Công đến đúng giờ Dần, áo choàng đen phủ kín người, hơi thở hóa thành làn khói trắng trong gió lạnh. Ông ta ngồi xuống, không chút khách sáo: “Ba ngày qua, ta hy vọng ngươi đã suy nghĩ chín chắn.”
Nguyễn Dao nhấp một ngụm trà, mắt không rời ông ta: “Tôi đã suy nghĩ, thưa đại nhân. Và tôi muốn đề nghị một cuộc trao đổi thông tin hai chiều. Đại nhân muốn tôi làm việc, nhưng tôi cần biết tôi đang làm việc cho ai — cho Thái sư Trần Thủ Độ, hay cho Hồ Quý Ly? Nếu đại nhân thành thật với tôi, tôi sẽ thành thật với đại nhân.”
Mặt Lê Quý Công biến sắc, nhưng chỉ trong tích tắc. Ông ta cười nhạt: “Ngươi liều lĩnh thật đấy, Nguyễn Dao. Dám hỏi thẳng một câu mà nhiều kẻ đã mất mạng vì nó. Nhưng ta thích sự thẳng thắn của ngươi. Được, ta sẽ cho ngươi biết một điều: ta đang chơi cho chính ta. Cả Trần Thủ Độ lẫn Hồ Quý Ly đều là quân cờ của ta. Và ngươi có thể là quân cờ tiếp theo — hoặc là đồng minh của ta.”
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



