Chương 3 / 6

Thiên hạ này ta làm chủ

Nguyễn Dao · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Nguyễn Dao
Chỉ số ở chương 3
Sinh Lực70/100
Kỹ Năng96/100
May Mắn68/100

Mục tiêu

Thống trị thiên hạ

Quan hệ

Tích
thân tín
Bà Hương
quen biết
Lê Quý Công
thăm dò
Đỗ Văn Cẩn
quen biết
Người lạ 'Tây'
thăm dò

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Nguyễn Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 11

BẠN ĐÃ CHỌN

Cười nhẹ, nói: “Vậy chúng ta hãy cùng chơi. Nhưng tôi muốn gặp ‘Tây’ trước — người khách lạ thường lui tới phủ đại nhân. Nếu đại nhân đồng ý, tôi sẽ nhận phong thư.” — Đặt điều kiện, giữ thế chủ động.

Lê Quý Công khựng lại, tay đang cầm tách trà khẽ run. Ông ta nhìn Nguyễn Dao với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa cảnh giác. “Ngươi biết về ‘Tây’?” Ông ta hỏi, giọng trầm xuống. “Ngươi còn biết những gì?”

Nguyễn Dao giữ nụ cười nhẹ trên môi: “Tôi biết vừa đủ để không bị lừa, thưa đại nhân. Một người lạ mặt mặc áo trắng, lui tới phủ đại nhân vào ban đêm, có vệ sĩ đi kèm. Người đó là ai? Tại sao lại quan trọng đến mức cả kinh thành đều đồn thổi?”

Lê Quý Công im lặng một lúc lâu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ. Cuối cùng, ông ta nói: “Được. Ta sẽ cho ngươi gặp ‘Tây’. Nhưng không phải bây giờ. Đêm nay, giờ Tý, đến phía sau phủ ta — cửa hông có cây si già. Ngươi sẽ gặp người đó. Nhưng nhớ, chỉ một mình ngươi. Nếu ngươi dẫn ai theo, cả ngươi và người đó sẽ không còn nhìn thấy mặt trời hôm sau nữa.”

Ông ta đứng dậy, bỏ lại tách trà còn nóng trên bàn, và nhanh chóng biến mất trong dòng người tấp nập ngoài phố.

Nguyễn Dao ngồi lại, lòng đập mạnh. Đêm nay, giờ Tý. Một cuộc gặp bí mật với ‘Tây’. Nàng biết rõ: đây có thể là cánh cửa dẫn đến chân tướng, hoặc là cái bẫy cuối cùng.

Kỹ Năng +2May Mắn 2
Lượt 12

BẠN ĐÃ CHỌN

Chuẩn bị kỹ lưỡng: giấu một con dao găm trong ống tay áo, thuộc lòng đường đi lối lại quanh phủ Lê Quý Công, và dặn Tích nếu nửa đêm không thấy nàng về thì đến báo cho Đỗ Văn Cẩn.

Nguyễn Dao trở về nhà khi trời đã đứng bóng. Nàng mở chiếc rương gỗ cũ kỹ dưới gầm giường, lấy ra một con dao găm ngắn — lưỡi thép lam nhọn hoắt, cán bọc da đen đã bạc màu. Đây là vật duy nhất cha nàng để lại trước khi mất. Nàng giấu nó vào ống tay áo trong, thử động tác vài lần cho quen. Đoạn, nàng đi vòng quanh phủ Lê Quý Công, thuộc lòng từng ngõ ngách: cửa hông có cây si già nằm sát một con mương nhỏ, phía sau là vườn hoang um tùm cỏ dại, có thể trốn nếu gặp nguy.

Trời tối hẳn. Nàng gọi Tích vào, dặn dò: “Nếu canh ba ta chưa về, mày chạy ngay đến nhà ông Đỗ Văn Cẩn ở phố Hàng Chiếu, bảo ông ấy ta gặp nạn. Nhưng nhớ, chỉ làm khi thực sự cần, đừng cả gan lén theo ta.” Tích gật đầu, mắt đỏ hoe.

Giờ Tý đến. Nguyễn Dao lẻn ra khỏi nhà, bóng nhỏ hòa vào màn đêm dày đặc. Đến cửa hông phủ Lê Quý Công, cây si già đứng sừng sững như một bóng ma. Nàng đứng đợi, tay siết chặt con dao trong tay áo. Bỗng, cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra, một bóng người khoác áo trắng bước ra. Người đó cao lớn, mặt che kín bởi một chiếc khăn đen, chỉ để lộ đôi mắt sắc lẹm. Người lạ lên tiếng, giọng khàn đục: “Ngươi là Nguyễn Dao?”

Kỹ Năng +1May Mắn 2
Lượt 13

BẠN ĐÃ CHỌN

Lùi lại nửa bước, tay giấu trong tay áo sẵn sàng rút dao, đáp: “Ta là Nguyễn Dao. Còn ngươi, nếu đã hẹn ta ra đây, hãy bỏ khăn che mặt ra nói chuyện.” — Cẩn trọng, giữ khoảng cách.

Người lạ khựng lại, đôi mắt sắc lẹm dưới lớp khăn đen nhìn Nguyễn Dao một hồi lâu. Rồi hắn cười khẽ — một tiếng cười khô khốc, lạnh lẽo. “Cẩn thận đấy, Nguyễn Dao. Ở chốn này, kẻ nào quá cẩn thận thường là kẻ có nhiều thứ để mất.” Hắn chậm rãi đưa tay lên, gỡ chiếc khăn đen xuống.

Khuôn mặt hiện ra dưới ánh trăng mờ là một người đàn ông trạc ba mươi, da ngăm đen, sống mũi cao, đôi mắt sâu hoắm chứa đầy toan tính. Hắn mặc áo trắng, tay đeo một chiếc nhẫn bạc có khắc hình rồng uốn lượn. Hắn nói: “Ta là người mà ngươi gọi là ‘Tây’. Nhưng tên thật của ta không quan trọng. Quan trọng là ta đến từ nơi xa, và ta có thứ mà Lê Quý Công cần — và thứ mà ngươi cũng cần, nếu ngươi muốn thống trị thiên hạ.”

Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt nàng: “Lê Quý Công nói ngươi thông minh. Hãy chứng minh điều đó. Ta cho ngươi một cơ hội: theo ta, và ta sẽ chỉ cho ngươi con đường đến quyền lực thực sự. Từ chối, và ngươi sẽ mãi mãi chỉ là một kẻ sống trong bóng tối của quá khứ.”

Kỹ Năng +1
Lượt 14

BẠN ĐÃ CHỌN

Gật đầu, nói: “Được. Nhưng ta cần bằng chứng — một thứ gì đó chứng minh ngươi có quyền lực thực sự, chứ không chỉ là lời nói suông.” — Đặt điều kiện, thử thách đối phương.

Người lạ ‘Tây’ nhếch mép cười, một nụ cười đầy ẩn ý. Hắn thò tay vào trong áo, lấy ra một chiếc ấn tín bằng ngọc bích, dưới ánh trăng lấp lánh màu xanh lục. “Ngươi biết cái này chứ?” Hắn giơ cao chiếc ấn, khắc hình một con rồng uốn khúc quanh chữ “Đại Việt”. “Đây là ấn tín của một sứ thần nhà Minh, do chính tay Hồ Quý Ly trao cho ta cách đây ba ngày. Ngươi nghĩ một kẻ nắm giữ vật này là kẻ tầm thường sao?”

Nguyễn Dao nheo mắt nhìn chiếc ấn. Nếu thật, đây là bằng chứng cho thấy Hồ Quý Ly đang bí mật giao thiệp với nhà Minh — một tội phản quốc có thể chém đầu. Nhưng nàng biết rõ: ở chốn này, không có gì là thật cho đến khi được kiểm chứng.

“Bằng chứng này đủ thuyết phục chưa?” Hắn hỏi, giọng đầy kiêu hãnh.

Kỹ Năng +1
Lượt 15

BẠN ĐÃ CHỌN

Lắc đầu, nói: “Chiếc ấn có thể là giả. Ta cần thêm thời gian để kiểm chứng. Hẹn ngươi ba ngày nữa cũng tại đây.” — Không vội tin, giữ thế thận trọng.

Người lạ ‘Tây’ nhìn Nguyễn Dao một hồi lâu, rồi bật cười — một tiếng cười khô khốc vang lên trong đêm vắng. “Ngươi đúng là kẻ cẩn thận, Nguyễn Dao. Có lẽ ta đã đánh giá thấp ngươi.” Hắn cất chiếc ấn vào áo, khoác lại khăn đen che mặt. “Ba ngày, cũng tại đây, giờ Tý. Nhưng nhớ: thời gian không đứng yên chờ ai. Nếu ngươi không đến, cơ hội này sẽ tan biến như khói.”

Hắn quay lưng, bước vào trong cánh cửa gỗ, rồi khép lại, để lại Nguyễn Dao đứng dưới gốc si già trong màn đêm tĩnh lặng. Nàng thở phào, tay vẫn siết chặt con dao trong tay áo. Trên đường về nhà, nàng suy tính: ba ngày nữa, nàng phải kiểm chứng được chiếc ấn tín kia là thật hay giả, và phải hiểu rõ hơn về mối quan hệ giữa Hồ Quý Ly, nhà Minh, và Lê Quý Công.

Về đến nhà, Tích đang ngồi thấp thỏm trước cửa, thấy nàng về thì mừng rỡ. “Cô về rồi! Con lo quá!”

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.