Chương 4 / 6

Thiên hạ này ta làm chủ

Nguyễn Dao · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Nguyễn Dao
Chỉ số ở chương 4
Sinh Lực70/100
Kỹ Năng98/100
May Mắn68/100

Mục tiêu

Thống trị thiên hạ

Quan hệ

Tích
thân tín
Bà Hương
quen biết
Lê Quý Công
thăm dò
Đỗ Văn Cẩn
quen biết
Người lạ 'Tây'
thăm dò

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Nguyễn Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 16

BẠN ĐÃ CHỌN

Sai Tích đến tìm Đỗ Văn Cẩn vào sáng sớm, nhờ ông ta tra cứu trong bộ Lại xem có chiếc ấn tín nào mang hình rồng và chữ “Đại Việt” được ghi chép không — kiểm chứng thông tin qua quan lại.

Nguyễn Dao không ngủ được suốt đêm. Nàng ngồi bên ngọn đèn dầu leo lét, vẽ lại hình chiếc ấn tín trong trí nhớ — con rồng uốn khúc, chữ "Đại Việt" khắc chìm. Khi trời vừa hửng sáng, nàng gọi Tích: "Mày ra phố Hàng Chiếu, tìm ông Đỗ Văn Cẩn. Nhờ ông ấy tra hộ trong sổ bộ Lại, xem có ghi chép nào về một chiếc ấn tín ngọc bích khắc rồng và chữ 'Đại Việt' không. Nhớ, phải kín đáo."

Tích đội nón ra đi. Nguyễn Dao ngồi đợi trong nhà, lòng nóng như lửa đốt. Nàng biết: nếu chiếc ấn là thật, Hồ Quý Ly đang thông đồng với nhà Minh — một tội phản quốc. Nhưng nếu là giả, 'Tây' có thể là gián điệp của một phe nào đó đang thử lòng nàng. Mỗi tiếng đồng hồ trôi qua như một năm dài.

Đến quá trưa, Tích mới về, mặt mũi đầm đìa mồ hôi. Nó thở hổn hển: "Thưa cô, ông Cẩn bảo... bảo rằng trong sổ bộ Lại không có ghi chép nào về chiếc ấn đó. Nhưng ông ấy nói thêm: cách đây ba tháng, có một đoàn sứ thần nhà Minh đến triều cống, và Hồ Quý Ly là người đứng ra tiếp đón. Ông Cẩn bảo cô nên cẩn thận, vì chuyện này có thể liên quan đến một âm mưu lớn hơn nhiều."

Kỹ Năng +1
Lượt 17

BẠN ĐÃ CHỌN

Đến gặp Lê Quý Công, kể lại cuộc gặp với 'Tây' và chiếc ấn, xem phản ứng của ông ta — dùng ông ta làm kênh thông tin để kiểm chứng.

Nguyễn Dao không chần chừ. Nàng khoác áo tơi, bước nhanh ra phố. Trời đã xế chiều, những tia nắng cuối ngày nhuộm đỏ mái ngói phố Hàng Bạc. Nàng đến phủ Lê Quý Công, nhưng lần này không vào cửa chính — nàng đi vòng ra cửa hông, gõ nhẹ ba tiếng vào cánh cửa gỗ cũ kỹ.

Một người đầy tớ già ra mở cửa, nhìn nàng với ánh mắt dò xét. “Ta là Nguyễn Dao, có việc gấp muốn gặp đại nhân,” nàng nói, giọng khẩn thiết. Người đầy tớ biến mất, rồi quay lại dẫn nàng vào một căn phòng nhỏ ở góc vườn sau. Lê Quý Công đang ngồi đọc sách dưới ngọn đèn dầu, thấy nàng thì đặt sách xuống, mắt hơi nheo lại: “Ngươi đến sớm hơn ta tưởng. Có chuyện gì?”

Nguyễn Dao kể lại cuộc gặp với ‘Tây’ — từ chiếc khăn đen, đôi mắt sắc lẹm, đến chiếc ấn tín ngọc bích khắc rồng. Nàng không giấu điều gì, kể cả việc nàng nghi ngờ và hẹn gặp lại sau ba ngày. Lê Quý Công ngồi im lặng, tay vuốt nhẹ chòm râu, gương mặt không lộ rõ cảm xúc. Một lúc lâu sau, ông ta mới lên tiếng, giọng trầm xuống: “Ngươi có biết chiếc ấn đó là thật hay giả không?”

May Mắn +2
Lượt 18

BẠN ĐÃ CHỌN

Không trả lời trực tiếp, hỏi ngược lại: “Đại nhân nghĩ sao? Đại nhân là người thu xếp cuộc gặp này, chắc hẳn đại nhân biết rõ ‘Tây’ hơn ai hết.” — Đẩy trách nhiệm lại cho ông ta, giữ thế chủ động.

Lê Quý Công bật cười, tiếng cười khô khốc nhưng có chút thích thú. Ông ta đứng dậy, đi lại vài bước trong căn phòng nhỏ, rồi dừng lại trước một bức tranh treo tường — bức họa một con hạc đứng trên lưng rùa. "Ngươi thông minh hơn ta tưởng, Nguyễn Dao. Đúng là ta biết rõ về 'Tây' hơn bất kỳ ai. Hắn không phải người Đại Việt. Hắn là thương nhân từ phương Bắc, nhưng thực chất là một gián điệp do nhà Minh cài vào để dò xét tình hình triều Trần. Hồ Quý Ly đã bí mật gặp hắn ba lần trong tháng này. Còn chiếc ấn tín kia, ta tin là thật."

Ông ta dừng lại, nhìn thẳng vào Nguyễn Dao: "Nhưng ta nói cho ngươi biết những điều này, ta muốn ngươi làm gì đó đáp lại. Ngươi có dám không?"

Kỹ Năng +1May Mắn 2
Lượt 19

BẠN ĐÃ CHỌN

Cười nhạt, nói: "Đại nhân đã cho tôi thông tin, tôi sẽ cho đại nhân một thông tin khác. 'Tây' có hẹn với tôi ba ngày nữa. Nếu đại nhân muốn, tôi có thể dẫn đại nhân đến đó." — Đề nghị một cuộc đối đầu trực diện, cùng nhau đối phó với 'Tây'.

Lê Quý Công nheo mắt, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Một lúc lâu sau, ông ta lắc đầu, cười khẩy: “Ngươi liều thật đấy, Nguyễn Dao. Dám đề nghị ta đi cùng ngươi đến cuộc hẹn với ‘Tây’? Ngươi biết điều đó có nghĩa là gì không? Nếu hắn phát hiện, cả hai chúng ta sẽ mất mạng. Nhưng…” Ông ta dừng lại, mắt sáng lên, “…ta thích sự liều lĩnh của ngươi. Được, ta sẽ đi cùng ngươi. Nhưng không phải với tư cách là Lê Quý Công. Ta sẽ cải trang làm người hầu của ngươi. Như vậy, ‘Tây’ sẽ không nghi ngờ.”

Ông ta đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đang buông xuống: “Đêm mai, giờ Tý, cây si già. Ta sẽ ở đó. Nhưng nhớ, nếu ngươi phản bội ta, ngươi sẽ không kịp kêu lên tiếng nào.”

Lượt 20

BẠN ĐÃ CHỌN

Cười nhẹ, nói thêm: “Được thôi. Nhưng nếu đại nhân đã là người hầu của tôi, thì hãy nhớ: người hầu phải biết cúi đầu và im lặng. Liệu đại nhân có làm được không?” — Thử thách lòng kiêu hãnh của Lê Quý Công, xem ông ta chịu nhún nhường đến đâu.

Mắt Lê Quý Công tối sầm lại, một tia sắc lạnh thoáng qua. Ông ta bước tới gần Nguyễn Dao, hơi thở phả vào mặt nàng làn khói trắng trong đêm lạnh: “Ngươi dám nói thế với ta? Ta đã sống qua ba triều vua, từng đối đầu với những kẻ mạnh hơn ngươi gấp trăm lần. Nhưng…” Ông ta bật cười, tiếng cười khô khốc vang lên trong căn phòng nhỏ, “…ta thích cái miệng sắc như dao của ngươi. Được, ta sẽ làm người hầu của ngươi — chỉ trong đêm mai thôi. Nhưng nếu ngươi lỡ miệng gọi ta là ‘đại nhân’ trước mặt ‘Tây’, ta sẽ không chịu trách nhiệm cho hậu quả đâu.”

Ông ta quay lưng, phẩy tay ra hiệu cho nàng về. “Đêm mai, giờ Tý, cây si già. Đừng đến trễ.”

Nguyễn Dao bước ra khỏi phủ, lòng vừa phấn khích vừa lo âu. Nàng vừa có được một đồng minh bất đắc dĩ — nhưng cũng là một con rắp trong tay áo. Đêm mai sẽ quyết định tất cả.

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.