Chương 5 / 6
Thiên hạ này ta làm chủ
Nguyễn Dao · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Thống trị thiên hạ
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Nguyễn Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Tự mình đến khu vực cây si già trước một canh giờ, quan sát địa hình và tìm chỗ ẩn nấp — chủ động nắm thế trận.
Nguyễn Dao không về nhà ngay. Nàng rảo bước vòng qua những con ngõ tối, đến khu vực cây si già sau phủ Lê Quý Công. Trời đã về khuya, đường phố vắng tanh, chỉ còn tiếng chó sủa xa xa. Nàng đứng dưới bóng cây si, quan sát kỹ từng góc: phía trước là con mương nhỏ, phía sau là vườn hoang um tùm cỏ dại, bên trái là bức tường đá cao của phủ, bên phải là lối thoát ra phố Hàng Chiếu. Nàng phát hiện một gốc cây si già bị lõm sâu, đủ để một người ẩn nấp, và một nhánh cây thấp có thể trèo lên nếu cần.
Nàng thử từng đường đi, ghi nhớ từng bước chân. Đột nhiên, nàng nghe thấy tiếng động nhẹ từ phía sau bức tường — tiếng thì thầm của hai người đàn ông. Nàng nín thở, áp tai vào tường. Một giọng nói lạ: “Hắn đã đồng ý. Đêm mai, chúng ta sẽ xử lý cả hai.” Giọng kia đáp: “Nhớ, đừng để ai sống sót.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Giả vờ làm người say rượu, lảo đảo bước ra khỏi bóng tối, hát nghêu ngao để đánh lạc hướng — thoát thân một cách tự nhiên nhất.
Nguyễn Dao nhanh trí vơ vội một bầu rượu dưới gốc cây — thứ ai đó bỏ quên — rồi lảo đảo bước ra khỏi bóng tối, miệng ngâm nga một điệu hát dân gian: “Trèo lên cây bưởi hái hoa, bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân...” Nàng loạng choạng như kẻ đã say mèm, suýt vấp ngã trước bức tường đá. Hai người đàn ông phía sau tường im bặt. Một lúc sau, giọng nói lạ lại thì thầm: “Chỉ là thằng say. Đi thôi.” Tiếng bước chân xa dần.
Nguyễn Dao tiếp tục lảo đảo ra khỏi khu vực, cho đến khi chắc chắn không còn ai theo dõi, nàng mới tăng tốc, chạy vội về nhà. Về đến nơi, nàng đóng chặt cửa, thở hổn hển. Nàng vừa thoát chết trong gang tấc. Kẻ địch đã biết trước cuộc hẹn — hoặc là ‘Tây’ đã cài người, hoặc Lê Quý Công đã phản bội nàng. Đêm mai, cây si già không còn là nơi an toàn nữa.
BẠN ĐÃ CHỌN
Bí mật viết thư cho ‘Tây’, thay đổi địa điểm gặp mặt mà không báo cho Lê Quý Công — chơi một nước cờ bất ngờ.
Nguyễn Dao ngồi trong bóng tối, ngọn đèn dầu leo lét hắt lên tường cái bóng run rẩy của nàng. Tay nàng run run cầm bút, nhưng mắt thì sáng quắc. Nàng biết rõ: kẻ vừa nói chuyện sau tường kia không phải người của 'Tây' — giọng nặng chất quan trường, là người trong triều. Vậy Lê Quý Công đã bị theo dõi, hoặc chính ông ta đã cài bẫy nàng. Nếu đến cây si già, nàng sẽ rơi vào ổ phục kích.
Nàng nghiến răng, viết vội vài dòng lên mảnh giấy nhỏ: “Địa điểm đã thay đổi. Quán Thanh Tâm, giờ Dần. Chỉ một mình ta. — Dao.” Nàng gấp lại, nhét vào tay Tích: “Mày phải tìm bằng được 'Tây' trước sáng mai. Nếu không tìm được, hãy đốt lá thư này đi.”
Sau đó, nàng thổi tắt đèn, ngồi trong bóng tối chờ đợi. Sáng hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, Nguyễn Dao đã có mặt ở quán Thanh Tâm. Nàng gọi một ấm trà, ngồi đợi. Nàng không biết liệu 'Tây' có nhận được thư không, hay liệu Lê Quý Công có phát hiện ra trò chơi của nàng không. Mỗi tiếng động ngoài phố khiến tim nàng thắt lại.
Bỗng, cánh cửa quán khẽ mở. Một người đàn ông mặc áo nâu bước vào — không phải 'Tây'. Người đó tiến thẳng đến bàn nàng, đặt một phong thư xuống, rồi quay lưng bỏ đi không nói một lời. Nguyễn Dao mở phong thư ra, bên trong chỉ vỏn vẹn một dòng chữ: “Ta biết ngươi đã thay đổi địa điểm. Hẹn gặp lại sau ba ngày, nhưng lần này, hãy đến một mình. Nếu ngươi dẫn ai theo, ngươi sẽ không bao giờ gặp lại ta. — Tây.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Tìm đến Lê Quý Công, kể lại mọi chuyện và xin lỗi vì đã thay đổi kế hoạch — cố gắng hàn gắn lòng tin, dù biết có thể muộn.
Nguyễn Dao gấp lá thư của 'Tây', nhét vào tay áo. Nàng biết rằng việc tự ý thay đổi địa điểm đã đốt cháy giai đoạn với Lê Quý Công. Nhưng nàng cũng hiểu rằng trong cuộc chơi quyền lực này, không có chỗ cho sự do dự. Nàng đến phủ Lê Quý Công ngay trong sáng sớm, lần này qua cửa chính, xin được gặp gấp.
Người đầy tớ già dẫn nàng vào thư phòng. Lê Quý Công đang ngồi trước bàn, tay cầm một cuộn giấy, mặt lạnh như tiền. Ông ta không ngẩng lên, giọng khô khốc: “Ta nghe nói ngươi đã đổi địa điểm gặp ‘Tây’ mà không báo cho ta. Ngươi giải thích thế nào?”
Nguyễn Dao quỳ xuống, cúi đầu: “Tôi xin lỗi đại nhân. Nhưng đêm qua, khi đến khu vực cây si già trước một canh giờ, tôi nghe thấy hai người đàn ông thì thầm sau tường: ‘Đêm mai, chúng ta sẽ xử lý cả hai.’ Tôi tin rằng có người đã biết trước cuộc hẹn. Tôi buộc phải thay đổi kế hoạch để bảo toàn tính mạng cho cả hai chúng ta.”
Lê Quý Công im lặng, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Một lúc lâu, ông ta mới lên tiếng: “Ngươi nói thật chứ?”
BẠN ĐÃ CHỌN
Đứng dậy, nói: “Tôi không cần đại nhân tin tôi. Nhưng nếu đại nhân muốn sống sót qua đêm mai, hãy nghe tôi. Tôi có một kế hoạch mới.” — Chuyển từ thế xin lỗi sang thế chủ động, đề nghị hợp tác trên cơ sở bình đẳng.
Lê Quý Công nhướn mày, tay ngừng gõ bàn. Một nụ cười nửa mép thoáng qua gương mặt ông ta. “Ngươi thú vị đấy, Nguyễn Dao. Mới vào đây quỳ lạy xin lỗi, giờ đã đứng dậy nói với ta như kẻ ngang hàng. Được, ta nghe ngươi nói. Kế hoạch gì?”
Nguyễn Dao đứng thẳng người, mắt không rời ông ta: “Đêm mai, thay vì đến cây si già, tôi sẽ đến đó sớm hơn một canh giờ, ẩn nấp trong bóng tối và quan sát. Nếu có phục binh, tôi sẽ rút lui và đốt một ngọn lửa ở góc vườn làm hiệu. Đại nhân thấy lửa thì biết có bẫy, hãy lập tức rời khỏi phủ. Nếu không có gì bất thường, tôi sẽ đến gặp ‘Tây’ và thực hiện đúng kế hoạch cũ.”
Lê Quý Công im lặng suy nghĩ, ngón tay trỏ gõ nhịp lên cằm. “Kế hoạch không tồi. Nhưng nếu ngươi bị bắt, ngươi sẽ khai ra ta?”
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



