Chương 6 / 6

Thiên hạ này ta làm chủ

Nguyễn Dao · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Nguyễn Dao
Chỉ số ở chương 6
Sinh Lực70/100
Kỹ Năng97/100
May Mắn68/100

Mục tiêu

Thống trị thiên hạ

Quan hệ

Tích
thân tín
Bà Hương
quen biết
Lê Quý Công
thăm dò
Đỗ Văn Cẩn
quen biết
Người lạ 'Tây'
thăm dò

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Nguyễn Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 26

BẠN ĐÃ CHỌN

Cười nhạt, đáp: “Nếu tôi bị bắt, tôi sẽ khai rằng tôi là người của Hồ Quý Ly. Như vậy, kẻ địch sẽ nghĩ đại nhân và Hồ Quý Ly là đồng minh, càng làm rối loạn phe chúng.” — Một lời nói dối thông minh, đánh lạc hướng kẻ thù.

Lê Quý Công bật cười, tiếng cười vang lên trong thư phòng tĩnh mịch. "Ngươi quả là một con cáo già trong lốt người. Nói dối đến mức đó cũng nghĩ ra được. Được, ta chấp nhận kế hoạch của ngươi. Đêm mai, giờ Tý, ta sẽ ở đó — dưới lốt người hầu của ngươi."

Ông ta đứng dậy, bước đến bên giá sách, lấy ra một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ trầm hương. "Cầm lấy cái này. Trong đó là một lọ thuốc độc — không màu, không mùi. Nếu 'Tây' có ý đồ xấu, hãy nhỏ vài giọt vào tách trà của hắn. Hắn sẽ ngủ một giấc dài mãi mãi."

Nguyễn Dao nhận lấy chiếc hộp, nặng trịch trong tay. Nàng biết rằng từ giờ phút này, mỗi bước đi của nàng đều có thể dẫn đến sống hoặc chết. Nàng cúi đầu chào Lê Quý Công rồi bước ra khỏi phủ, lòng nặng trĩu như đeo đá.

Đêm xuống, Nguyễn Dao ngồi một mình trong căn nhà tối om, tay vuốt ve chiếc hộp gỗ trầm hương. Tích đã đi ngủ, mẹ già cũng đã yên giấc. Nàng mở nắp hộp, nhìn lọ thuốc độc nhỏ xíu — một thứ vũ khí cuối cùng. Nàng tự hỏi: liệu mình có đủ dũng khí để dùng nó khi cần không?

Kỹ Năng +1May Mắn 2
Lượt 27

BẠN ĐÃ CHỌN

Giấu lọ thuốc vào túi áo trong, quyết tâm sử dụng nếu 'Tây' có ý đồ xấu — sẵn sàng ra tay trước để tự vệ.

Nguyễn Dao cầm lọ thuốc độc lên, nặng trịch trong tay. Nàng nhìn nó một hồi lâu dưới ánh đèn dầu leo lét, rồi cẩn thận giấu nó vào túi áo trong, sát bên ngực. "Nếu hắn có ý đồ xấu, ta sẽ không ngần ngại," nàng tự nhủ, tay siết chặt. Lọ thuốc như một lời nhắc nhở lạnh lẽo: trong cuộc chơi quyền lực này, không có chỗ cho sự mềm yếu.

Đêm xuống, Nguyễn Dao không tài nào chợp mắt. Nàng nằm trên giường, tai lắng nghe từng tiếng động nhỏ ngoài kia — tiếng chó sủa xa xa, tiếng gió thổi qua khe cửa, tiếng Tích trở mình trong gian bếp. Tay nàng vẫn đặt trên túi áo, cảm nhận hơi lạnh của lọ thuốc độc qua lớp vải. Sáng mai, cuộc gặp với 'Tây' sẽ quyết định tất cả.

Khi trời vừa hửng sáng, Nguyễn Dao ngồi dậy, mặc bộ quần áo tối màu, chắc chắn, và giấu con dao găm vào ống tay áo bên trái, lọ thuốc độc vào túi áo trong bên phải. Nàng bước ra khỏi nhà khi mặt trời còn chưa lên cao, lòng nặng trĩu nhưng mắt thì sáng quắc.

Tại quán Thanh Tâm, nàng ngồi đợi. Không lâu sau, một người đàn ông mặc áo nâu, đội nón thấp bước vào — đó là Lê Quý Công trong lốt người hầu. Ông ta ngồi xuống bàn nàng, cúi đầu, không nói một lời. Một lúc sau, cánh cửa quán lại mở. 'Tây' bước vào, vẫn mặc áo trắng, mặt không che khăn. Hắn nhìn quanh, rồi đến ngồi đối diện nàng, mắt liếc nhanh qua Lê Quý Công.

"Ngươi giữ lời hẹn," hắn nói, giọng trầm xuống. "Nhưng ta thấy ngươi có mang theo một người hầu. Ta đã nói chỉ một mình ngươi mà."

Kỹ Năng 2May Mắn +5
Lượt 28

BẠN ĐÃ CHỌN

Cười nhẹ, đáp: "Hắn là người hầu câm của ta, không biết nói, không biết nghe. Chỉ để pha trà và xách đồ. Có gì đáng ngại đâu?" — Bịa chuyện để giữ Lê Quý Công ở lại.

'Tây' nheo mắt nhìn Lê Quý Công đang cúi đầu đứng sau lưng Nguyễn Dao. Hắn im lặng một lúc, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, rồi bật cười: "Ngươi mang theo một thằng câm đến cuộc hẹn mật? Ngươi nghĩ ta là trẻ con chắc?" Hắn đứng dậy, bước vòng quanh Lê Quý Công, quan sát từng đường nét trên gương mặt ông ta. "Hắn không phải người hầu. Hắn là một kẻ quyền quý — bàn tay trắng trẻo, không có chai sần như kẻ làm thuê. Ngươi định lừa ta sao, Nguyễn Dao?"

Lê Quý Công ngẩng đầu lên, mắt gườm gườm nhìn 'Tây', nhưng vẫn giữ im lặng. Không khí trong quán bỗng trở nên căng thẳng như dây đàn sắp đứt.

Kỹ Năng 1
Lượt 29

BẠN ĐÃ CHỌN

Cười xòa, đứng dậy đặt tay lên vai Lê Quý Công: "Ngươi tinh mắt thật. Hắn là một viên quan nhỏ, nhưng đã bị tước chức vì tội tham nhũng. Ta mua hắn về làm người hầu — một kẻ từng có quyền lực, nay phải pha trà cho ta. Có gì lạ đâu?" — Bịa thêm câu chuyện để che mắt 'Tây'.

Nguyễn Dao cười xòa, đứng dậy đặt tay lên vai Lê Quý Công một cách tự nhiên, như thể ông ta thực sự là một kẻ hầu hạ quen thuộc. "Ngươi tinh mắt thật. Hắn là một viên quan nhỏ, nhưng đã bị tước chức vì tội tham nhũng. Ta mua hắn về làm người hầu — một kẻ từng có quyền lực, nay phải pha trà cho ta. Có gì lạ đâu?" Nàng vỗ nhẹ vai Lê Quý Công, ra hiệu cho ông ta cúi đầu thấp hơn.

'Tây' nhìn nàng một hồi lâu, rồi bật cười, tiếng cười khô khốc vang lên trong quán vắng. "Thú vị. Một kẻ từng có quyền lực, nay làm người hầu cho một cô gái trẻ. Có lẽ ngươi thực sự có tài, Nguyễn Dao." Hắn ngồi xuống, với tay lấy ấm trà tự rót cho mình một tách. "Được rồi, ta chấp nhận sự hiện diện của hắn. Nhưng nhớ, nếu hắn có bất kỳ hành động nào đáng ngờ, ta sẽ không nương tay."

Không khí trong quán dần dịu lại. 'Tây' đặt tách trà xuống, nhìn Nguyễn Dao với ánh mắt sắc lẹm: "Ngươi muốn biết về chiếc ấn tín phải không? Ta sẽ nói cho ngươi biết sự thật. Nhưng trước hết, ta cần ngươi làm một việc cho ta."

Kỹ Năng +1
Lượt 30

BẠN ĐÃ CHỌN

Cười nhạt, nói: "Ngươi muốn ta làm việc cho ngươi? Vậy hãy trả lời ta trước: chiếc ấn tín này là thật hay giả? Và ngươi thực sự là ai?" — Đặt câu hỏi ngược lại, giữ thế chủ động.

Nguyễn Dao cười nhạt, mắt không rời 'Tây'. Nàng nhấp một ngụm trà, chậm rãi đặt tách xuống, để hắn chờ đợi trong giây lát. "Ngươi muốn ta làm việc cho ngươi? Vậy hãy trả lời ta trước: chiếc ấn tín này là thật hay giả? Và ngươi thực sự là ai?" Giọng nàng lạnh tanh, không chút sợ hãi.

'Tây' hơi khựng lại, rồi bật cười, tiếng cười khô khốc nhưng có chút thích thú. "Ngươi dám hỏi ta những câu đó trước khi nghe việc ta muốn nhờ? Liều thật đấy, Nguyễn Dao." Hắn đưa tay lên vuốt cằm, đôi mắt sắc lẹm nhìn nàng. "Nhưng được, ta sẽ trả lời. Chiếc ấn tín là thật. Nó do chính tay Hồ Quý Ly trao cho ta — một vật tin để ta tự do đi lại trong phủ hắn. Còn ta là ai? Ta là người mà cả triều đình này sẽ phải nhắc đến trong tương lai."

Hắn dừng lại, nghiêng người về phía trước, giọng hạ thấp: "Nhưng câu trả lời đó chỉ là một phần. Muốn biết toàn bộ sự thật, ngươi phải làm việc cho ta trước. Một việc nhỏ thôi — đưa một phong thư đến tay Thái sư Trần Thủ Độ, nhưng không để ai biết ngươi là người của ta."

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.