Chương 9 / 9
Tư Hạ
Tư Hạ · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
muốn xây dựng một sự nghiệp đủ vững chắc để không phải phụ thuộc vào bất kỳ ai. Cô đặt mục tiêu trở thành người đứng đầu trong lĩnh vực của mình, có tài chính ổn định và một cuộc sống hoàn toàn do bản thân quyết định
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi một câu nửa đùa nửa thật — "Nếu bây giờ tôi nói tôi muốn ở bên em mỗi ngày — em có sợ không?"
Tư Hạ nghiêng đầu nhìn Minh Châu, ánh mắt vừa có chút đùa cợt vừa có chút nghiêm túc. "Nếu bây giờ tôi nói tôi muốn ở bên em mỗi ngày — em có sợ không?"
Minh Châu ngước lên, mắt chạm mắt. Một khoảng lặng ngắn, rồi nàng mỉm cười — nụ cười dịu dàng nhưng kiên định. "Em không sợ. Em chỉ sợ — chị nói đùa thôi."
Gió đêm lùa qua, mang theo hương cỏ ướt. Tư Hạ không trả lời ngay, chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên, vuốt một lọn tóc của Minh Châu ra sau tai, như đã từng làm trong căn phòng trọ nhỏ ngày nào.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cười nhẹ, giữ không khí thoải mái — "Tôi không đùa về những điều quan trọng. Và em — là điều quan trọng."
Tư Hạ cười nhẹ, ánh mắt không rời khỏi Minh Châu. "Tôi không đùa về những điều quan trọng. Và em — là điều quan trọng."
Minh Châu im lặng, nhưng đôi mắt nàng long lanh dưới ánh đèn đường. Nàng cắn nhẹ môi dưới, như đang kìm nén một điều gì đó. Rồi nàng khẽ nghiêng người, áp má vào vai Tư Hạ, thì thầm: "Em cũng không đùa về chị. Chưa bao giờ."
Hai người ngồi đó, giữa công viên vắng lặng, giữa những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm. Không cần thêm lời — vì tất cả đã được nói qua những khoảnh khắc im lặng như thế này.
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi Minh Châu — "Em muốn chúng ta bắt đầu từ đâu? Một lời tỏ tình chính thức, hay cứ tự nhiên như thế này?"
Tư Hạ ngồi thẳng dậy, xoay người đối diện với Minh Châu. Ánh mắt cô vừa nghiêm túc vừa dịu dàng, nhưng có một tia run nhẹ mà cô không thể giấu. "Em muốn chúng ta bắt đầu từ đâu? Một lời tỏ tình chính thức, hay cứ tự nhiên như thế này?"
Minh Châu nhìn cô một lúc lâu, rồi khẽ cúi đầu, ngón tay đan vào nhau. "Em đã chờ lời tỏ tình của chị suốt ba năm qua. Nhưng mà — bây giờ ngồi đây, em nhận ra em không cần một lời tỏ tình hoành tráng. Em chỉ cần chị — và em biết chị cũng cần em."
Nàng ngước lên, mỉm cười — một nụ cười nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. "Vậy nên — cứ tự nhiên đi. Vì em đã thuộc về chị từ lâu rồi."
BẠN ĐÃ CHỌN
Sau đó là những chuỗi ngày hạnh phúc. Công việc và ước mơ của 2 người dần trở nên tốt đẹp hơn. Căn nhà như lời hứa sẽ được thực hiện và là sự thật
Những tháng ngày sau đó trôi qua như một giấc mơ. Tư Hạ và Minh Châu cùng nhau xây dựng cuộc sống — không chỉ là tình yêu, mà còn là những ước mơ được vun đắp từng ngày. Công việc của Tư Hạ ngày càng phát đạt, những dự án thiết kế nội thất của cô được nhiều người biết đến. Minh Châu cũng dần tìm được niềm tin vào bản thân hơn, mở một phòng tư vấn nhỏ ngay tại nhà.
Và rồi, căn nhà như lời hứa ngày nào — một không gian mở, nhiều ánh sáng, có ban công nhỏ và góc đọc sách ấm áp — đã trở thành hiện thực. Tư Hạ tự tay thiết kế từng chi tiết nhỏ, từ màu sơn tường cho đến chiếc kệ sách góc cửa sổ. Minh Châu đứng giữa căn nhà mới, mắt đẫm lệ hạnh phúc.
Một buổi chiều chủ nhật, cả hai ngồi trên ban công, Mochi nằm cuộn tròn trong lòng Minh Châu. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả không gian bằng sắc cam ấm áp.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đưa cho Minh Châu một chiếc chìa khóa nhỏ — "Căn nhà này — là của em. Nhưng trái tim tôi — cũng là của em."
Tư Hạ lấy từ trong túi áo một chiếc chìa khóa nhỏ, sáng bóng dưới ánh hoàng hôn. Cô nhẹ nhàng đặt nó vào lòng bàn tay Minh Châu, ngón tay khẽ siết lại. "Căn nhà này — là của em. Nhưng trái tim tôi — cũng là của em."
Minh Châu cầm chiếc chìa khóa, tay hơi run. Nàng nhìn nó thật lâu, rồi ngước lên, mắt đỏ hoe. Nàng không nói gì, chỉ áp bàn tay cầm chìa khóa lên ngực, nơi trái tim đang đập rộn ràng. Mochi ngước đầu nhìn hai người, kêu khẽ một tiếng như chúc phúc.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



