Chương 8 / 9
Tư Hạ
Tư Hạ · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
muốn xây dựng một sự nghiệp đủ vững chắc để không phải phụ thuộc vào bất kỳ ai. Cô đặt mục tiêu trở thành người đứng đầu trong lĩnh vực của mình, có tài chính ổn định và một cuộc sống hoàn toàn do bản thân quyết định
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi Minh Châu — "Em đã ăn sáng chưa? Tôi có mua bánh mì nóng ở tiệm đầu phố."
Tư Hạ giơ lên một túi giấy nhỏ, mùi bánh mì nóng hổi tỏa ra thơm lừng. "Em đã ăn sáng chưa? Tôi có mua bánh mì nóng ở tiệm đầu phố."
Minh Châu hơi ngạc nhiên, rồi cười xòa. "Chị chu đáo quá — em mới chỉ uống cà phê thôi." Nàng mở rộng cửa, nhường lối cho Tư Hạ vào. "Mời chị vào. Phòng em hơi bừn — nhưng mà em đã dọn qua loa rồi."
Căn phòng trọ nhỏ nhưng gọn gàng, ấm áp. Một chiếc bàn nhỏ kê sát cửa sổ với vài chậu cây xanh, kệ sách chất đầy những cuốn sách tâm lý học và văn học. Trên tường là những bức ảnh chụp đen trắng — phố phường, góc quán, những khuôn mặt vô danh. Mochi nhảy xuống khỏi tay Minh Châu, tò mò đi vòng quanh chân Tư Hạ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Ăn xong sau đó tiếp cận Mochi, trong khi đùa giỡn với Mochi cùng Minh Châu thì 2 người có những hành động thân mật hơn, đi xa hơn tình bạn bình thường
Bữa sáng trôi qua trong tiếng cười và những câu chuyện vu vơ. Sau khi ăn xong, Tư Hạ ngồi xuống thảm, bắt đầu chơi đùa với Mochi. Cô lấy một sợi dây nhỏ, phe phẩy trước mặt con mèo béo ú. Mochi mở to mắt, lao theo sợi dây, khiến cả hai cùng bật cười.
Trong lúc đùa nghịch, tay Tư Hạ vô tình chạm vào tay Minh Châu khi cả hai cùng với lấy sợi dây. Một khoảnh khắc ngừng lại — hơi ấm từ bàn tay truyền sang. Tư Hạ không rụt tay về ngay. Cô ngước lên, bắt gặp ánh mắt Minh Châu đang nhìn mình — sâu thẳm, dịu dàng, như chứa cả một bầu trời.
Mochi kêu "meo" một tiếng rồi chạy đi chỗ khác, mặc kế hai con người đang chìm trong khoảnh khắc riêng. Minh Châu khẽ nghiêng đầu, mái tóc dài rủ xuống, chạm nhẹ vào vai Tư Hạ.
"Cảm ơn chị — vì đã đến." Giọng Minh Châu thì thầm, gần đến nỗi hơi thở của nàng phả nhẹ lên má Tư Hạ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cảm ơn Tư Hạ và nhẹ nhàng vuốt tóc
Tư Hạ không lùi lại. Cô nhẹ nhàng đưa tay lên, vuốt một lọn tóc của Minh Châu ra sau tai — một cử chỉ nhẹ đến mức như một làn gió, nhưng đủ để cả hai cùng ngừng thở. Đầu ngón tay cô lướt qua vành tai ấm nóng, rồi dừng lại trên má Minh Châu.
"Cảm ơn em." Giọng Tư Hạ khàn nhẹ. "Vì đã kiên nhẫn chờ đợi một người như tôi."
Minh Châu khẽ nghiêng má vào lòng bàn tay Tư Hạ, mắt nhắm lại như đang tận hưởng một giấc mơ. Mochi từ xa quay đầu nhìn hai người, rồi lười biếng liếm chân, mặc kệ thế giới của những con người đang dần thay đổi.
Khi Minh Châu mở mắt ra, trong đó có một tia ẩm ướt — không phải nước mắt, mà là thứ ánh sáng long lanh của những cảm xúc không thể gọi tên. Nàng mỉm cười, tay đặt nhẹ lên tay Tư Hạ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đứng dậy, nhưng trước khi rời đi, cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Minh Châu — như một lời hứa cho những điều sắp tới.
Tư Hạ chậm rãi đứng dậy, lòng có chút lưu luyến khó tả. Nhưng trước khi quay người rời đi, cô cúi xuống — nhẹ nhàng, chậm rãi — đặt một nụ hôn lên trán Minh Châu. Một nụ hôn thoáng qua như cánh bướm chạm vào đóa hoa, nhưng lại nặng trĩu biết bao lời hứa chưa nói.
Minh Châu khẽ run lên, mắt nhắm nghiền, như muốn giữ lại hơi ấm ấy thật lâu. Khi Tư Hạ đứng thẳng dậy, nàng mở mắt, ánh nhìn vừa ngỡ ngàng vừa hạnh phúc. "Chị..." Nàng thì thầm, không nói nên lời.
Tư Hạ mỉm cười, một nụ cười thật sự — không phòng thủ, không khoảng cách. "Tôi về đây. Nhưng mà — tôi sẽ quay lại." Cô nói, như một lời hứa.
BẠN ĐÃ CHỌN
về đến nhà nhắn cho Minh Châu, sau đó là những cuộc hẹn chỉ có 2 người ăn uống, cafe, công viên. Dần trở nên không còn khoảng cách nào ngoài câu nói tỏ tình của cả 2
Những ngày sau đó, Tư Hạ và Minh Châu dần trở nên không thể tách rời. Những buổi sáng chủ nhật ở quán cà phê quen thuộc, những chiều dạo bộ trong công viên dưới tán cây xanh mát, những bữa tối đơn giản với mì ramen ở quán nhỏ đầu phố — mỗi khoảnh khắc đều kéo họ lại gần nhau hơn. Khoảng cách giữa hai người ngày càng thu hẹp, chỉ còn chờ một câu nói để vượt qua ranh giới cuối cùng.
Một buổi tối cuối tuần, họ ngồi trên băng ghế trong công viên, gió nhẹ lùa qua tóc. Minh Châu dựa đầu vào vai Tư Hạ, mắt nhìn lên bầu trời đầy sao. Không khí tĩnh lặng, nhưng trong lòng cả hai đều đầy ắp những điều chưa nói.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



