Chương 7 / 9
Tư Hạ
Tư Hạ · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
muốn xây dựng một sự nghiệp đủ vững chắc để không phải phụ thuộc vào bất kỳ ai. Cô đặt mục tiêu trở thành người đứng đầu trong lĩnh vực của mình, có tài chính ổn định và một cuộc sống hoàn toàn do bản thân quyết định
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhẹ nhàng đáp — "Em sẽ không cô đơn nếu em có một ngôi nhà như vậy. Và tôi sẽ giúp em xây nó — từ những bản vẽ đầu tiên."
Tư Hạ nhẹ nhàng đáp, giọng cô trầm ấm hơn bình thường: "Em sẽ không cô đơn nếu em có một ngôi nhà như vậy. Và tôi sẽ giúp em xây nó — từ những bản vẽ đầu tiên."
Minh Châu ngước lên, ánh mắt long lanh như vừa chạm vào một điều gì đó rất đỗi thiêng liêng. Nàng không nói gì, chỉ mỉm cười — một nụ cười không cần lời. Trong khoảnh khắc ấy, giữa tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng và ánh đèn vàng ấm áp, có một sợi dây vô hình đang dần được se lại giữa hai người.
Minh Châu khẽ cúi đầu, giọng thì thầm như sợ làm vỡ không khí: "Em không biết phải cảm ơn chị thế nào nữa. Chưa ai từng nói với em những điều như vậy."
BẠN ĐÃ CHỌN
Cười, phá tan không khí trang trọng — "Đừng cảm ơn vội. Khi nào thấy bản vẽ và báo giá, em sẽ biết tôi nghiêm túc thế nào."
Tư Hạ cười khẽ, phá tan bầu không khí trang trọng vừa lắng đọng. "Đừng cảm ơn vội. Khi nào thấy bản vẽ và báo giá, em sẽ biết tôi nghiêm túc thế nào."
Minh Châu bật cười, cái nhíu mày giả vờ lo lắng. "Trời ơi, nghe chị nói thế em hơi sợ. Em chỉ là một nhân viên tư vấn tâm lý khiêm tốn — đừng vẽ ra một căn biệt thự rồi đưa hóa đơn cho em nhé."
Cả hai cùng cười, không khí trở nên nhẹ nhõm và tự nhiên hơn bao giờ hết. Tư Hạ nhận ra mình đã không cười thoải mái như thế này từ rất lâu rồi.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cuối tuần rủ em đi chơi, thân mật với Minh Châu thêm một chút, Tư Hạ cảm giác như muốn ở bên cạnh em rồi
Tư Hạ hơi ngập ngừng, ngón tay cô xoay nhẹ ly cà phê đã cạn. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực — cảm giác mà cô đã cố gắng kìm nén suốt một tuần qua. Cô ngước lên nhìn Minh Châu, ánh mắt dịu dàng hơn bao giờ hết.
"Cuối tuần này — em có bận gì không?" Giọng Tư Hạ nhẹ hơn dự định. "Tôi biết một triển lãm kiến trúc nhỏ ở quận 3. Không quá đông người, nhưng có những không gian rất đẹp. Nếu em muốn — chúng ta có thể đi cùng nhau."
Minh Châu sững lại, đôi mắt mở to như không tin vào tai mình. Một tia hồng lan trên má nàng, rồi nở thành nụ cười rạng rỡ nhất mà Tư Hạ từng thấy. "Em... em tưởng chị sẽ không bao giờ rủ em đi chơi." Nàng cúi xuống, giọng run nhẹ. "Em muốn. Em rất muốn."
BẠN ĐÃ CHỌN
Mỉm cười, ấn định thời gian — "Vậy chiều thứ bảy nhé. 3 giờ, tôi qua đón em. Gửi địa chỉ nhà cho tôi."
Tư Hạ mỉm cười, lần đầu tiên ánh mắt cô không còn giữ khoảng cách. "Vậy chiều thứ bảy nhé. 3 giờ, tôi qua đón em. Gửi địa chỉ nhà cho tôi."
Minh Châu gật đầu, tay hơi run khi lấy điện thoại ra. Nàng soạn tin nhắn, gửi địa chỉ cho Tư Hạ — một con hẻm nhỏ ở quận Bình Thạnh, căn phòng trọ khiêm tốn nhưng có một chậu hoa giấy nhỏ trước cửa. "Em ở đó. Không sang trọng gì đâu — nhưng Mochi sẽ rất vui khi thấy chị."
Tư Hạ cất điện thoại, đứng dậy. "Vậy hẹn em thứ bảy. Tôi sẽ đến đúng giờ." Cô quay người bước ra khỏi quán, nhưng lần này, bước chân cô nhẹ nhàng hơn. Trong lòng cô có một cảm giác lạ — như thể cô vừa mở một cánh cửa mà cô đã khóa từ rất lâu.
BẠN ĐÃ CHỌN
Sau đó, mở lời đưa em về và tối đó nhắn em ngủ ngon. Sáng thứ 7 qua nhà Minh Châu
Tối thứ bảy, sau buổi triển lãm kéo dài hơn dự định, Tư Hạ đưa Minh Châu về đến đầu hẻm. Ánh đèn đường vàng vọt hắt bóng hai người trên con đường vắng. Cô tắt máy xe, quay sang Minh Châu, giọng nhẹ như làn gió đêm: "Để tôi đưa em vào tận cửa."
Minh Châu không từ chối. Cả hai bước chậm rãi qua con hẻm nhỏ, tiếng bước chân hòa cùng tiếng dế kêu rả rích. Trước cửa phòng trọ, Minh Châu quay lại, mỉm cười: "Cảm ơn chị vì hôm nay. Em đã có một buổi chiều rất đẹp."
Tư Hạ gật đầu, nhìn nàng một lúc lâu, rồi quay xe rời đi. Về đến nhà, cô tắm rửa, nằm trên giường, mắt nhìn trần nhà. Đồng hồ chỉ 11 giờ đêm. Cô lấy điện thoại, soạn tin nhắn: "Ngủ ngon, Minh Châu. Hôm nay tôi đã rất vui."
Chưa đầy một phút sau, điện thoại rung lên. "Em cũng vậy. Mơ đẹp nhé, chị Tư Hạ."
Tư Hạ nhìn màn hình, mỉm cười trong bóng tối. Ngày mai — cô sẽ qua nhà Minh Châu, như đã hứa.
Sáng hôm sau, nắng lên cao. Tư Hạ đứng trước căn phòng trọ nhỏ có chậu hoa giấy trước cửa. Cô gõ nhẹ. Tiếng bước chân vội vã bên trong, rồi cánh cửa mở ra — Minh Châu trong chiếc váy nhà đơn giản, tóc búi gọn, tay còn đang ôm một con mèo béo ú lông trắng muốt.
"Chị đến rồi!" Minh Châu cười rạng rỡ. "Vào đi ạ. Mochi đang rất tò mò về chị đấy."
Con mèo lim dim mắt nhìn Tư Hạ, kêu một tiếng "meo" nhỏ.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



