Chương 6 / 9

Tư Hạ

Tư Hạ · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Tư Hạ
Chỉ số ở chương 6
Sinh Lực70/100
Kỹ Năng75/100
May Mắn77/100

Mục tiêu

muốn xây dựng một sự nghiệp đủ vững chắc để không phải phụ thuộc vào bất kỳ ai. Cô đặt mục tiêu trở thành người đứng đầu trong lĩnh vực của mình, có tài chính ổn định và một cuộc sống hoàn toàn do bản thân quyết định

Quan hệ

Minh Châu
thân thiết

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Tư Hạ từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 26

BẠN ĐÃ CHỌN

Không trả lời thêm — để câu chuyện dừng lại ở đó, giữ một khoảng cách an toàn.

Tư Hạ nhìn màn hình điện thoại thêm vài giây, rồi tắt máy, bỏ vào túi áo. Cô không trả lời tin nhắn của Minh Châu. Không phải vì cô không muốn — mà vì cô cần thời gian. Cần không gian để sắp xếp những cảm xúc đang bắt đầu lung lay những bức tường cô đã xây dựng suốt bao năm qua.

Những ngày tiếp theo trôi qua trong nhịp sống thường nhật. Tư Hạ lao vào công việc, dành từng giờ cho những bản vẽ thiết kế, những cuộc họp với khách hàng. Nhưng thỉnh thoảng, trong khoảnh khắc tĩnh lặng giữa đêm khuya, cô lại nhớ đến ánh mắt của Minh Châu — ánh mắt ấy vừa kiên định vừa dịu dàng, như thể nàng đã nhìn thấu mọi lớp phòng thủ của cô.

Một tuần sau, vào tối thứ bảy, Tư Hạ lại ngồi ở quán cà phê quen thuộc. Cô không hẹn trước, nhưng trong lòng có một tia hy vọng mơ hồ — liệu Minh Châu có xuất hiện không?

Cánh cửa quán mở ra. Một người con gái bước vào, mái tóc dài buông xõa, tay cầm một chiếc túi nhỏ. Minh Châu dừng lại ngay khi thấy Tư Hạ, ánh mắt nàng sáng lên như vừa tìm thấy điều gì quý giá.

May Mắn 1
Lượt 27

BẠN ĐÃ CHỌN

Chủ động vẫy tay mời Minh Châu lại ngồi cùng — dù sao cô cũng đã có thời gian suy nghĩ, và cô muốn tiếp tục câu chuyện.

Tư Hạ hít một hơi nhẹ, rồi chủ động giơ tay vẫy Minh Châu. Một cử chỉ nhỏ, nhưng đủ để phá vỡ khoảng cách một tuần im lặng. Minh Châu bước lại, nụ cười rạng rỡ nhưng có chút ngập ngừng. Nàng ngồi xuống đối diện, tay đặt nhẹ lên bàn.

"Em không nghĩ chị sẽ ở đây tối nay." Giọng Minh Châu có chút run nhẹ. "Em đã định — nếu không gặp chị, em sẽ để chị thêm thời gian."

Tư Hạ nhấp một ngụm cà phê, nhìn Minh Châu qua làn hơi nóng. "Tôi cũng không chắc mình sẽ đến. Nhưng — có lẽ tôi đã quen với việc có em ở quán này rồi."

Một câu nói nửa thật nửa đùa, nhưng đủ để không khí giữa hai người trở nên ấm áp hơn.

Kỹ Năng +1
Lượt 28

BẠN ĐÃ CHỌN

Chia sẻ về công việc của mình — "Tôi vừa hoàn thành một dự án lớn. Có thể em sẽ thích nó — một không gian mở, nhiều ánh sáng."

Tư Hạ đặt ly cà phê xuống, mắt sáng lên một tia tự hào hiếm thấy. "Tôi vừa hoàn thành một dự án lớn. Có thể em sẽ thích nó — một không gian mở, nhiều ánh sáng." Cô lấy điện thoại ra, lướt vài lần rồi đưa cho Minh Châu xem những bức ảnh chụp căn hộ vừa hoàn thiện. "Tôi phá bỏ hết tường ngăn giữa phòng khách và bếp, chỉ dùng kính và ánh sáng tự nhiên để phân chia không gian."

Minh Châu cầm điện thoại, mắt dán vào từng bức ảnh. Nàng nhìn thật lâu, rồi ngước lên, ánh mắt có chìu sâu lắng. "Nó đẹp quá, chị ạ. Nhìn vào những bức ảnh này — em có thể cảm nhận được chị đã đặt cả tâm hồn vào đó." Nàng trả lại điện thoại, mỉm cười. "Em ước gì một ngày nào đó — được sống trong một không gian như thế này."

Lượt 29

BẠN ĐÃ CHỌN

Hỏi về ước mơ của Minh Châu — "Em muốn có một ngôi nhà như thế nào? Tôi có thể thiết kế cho em — nếu em muốn."

Tư Hạ hơi nghiêng đầu, ánh mắt tò mò pha chút dịu dàng. "Em muốn có một ngôi nhà như thế nào? Tôi có thể thiết kế cho em — nếu em muốn."

Minh Châu khựng lại, đôi mắt mở to như vừa nhận được một món quà bất ngờ. Nàng im lặng một lúc, ngón tay vô thức miết nhẹ trên mặt bàn. "Em chưa bao giờ nghĩ về điều đó nghiêm túc. Vì em lớn lên trong mái ấm, rồi sống trong căn phòng trọ nhỏ — em chỉ cần một nơi để ngủ, để sống." Nàng ngừng lại, mỉm cười hơi mơ màng. "Nhưng nếu được chọn — em muốn một căn nhà có ban công nhỏ, nơi em có thể ngồi uống trà vào buổi sáng. Và một góc đọc sách với ánh sáng ấm áp. Và... có lẽ một bức tường để treo những bức ảnh em chụp."

Nàng nhìn Tư Hạ, ánh mắt có chút ngại ngùng. "Có phải ước mơ của em quá đơn giản không?"

May Mắn +1
Lượt 30

BẠN ĐÃ CHỌN

Trêu nhẹ — "Một góc đọc sách với ánh sáng ấm áp? Em đang mô tả thư viện trong mơ của mọi người đấy."

Tư Hạ nhếch môi cười, ánh mắt lấp lánh vẻ tinh nghịch hiếm thấy. "Một góc đọc sách với ánh sáng ấm áp? Em đang mô tả thư viện trong mơ của mọi người đấy."

Minh Châu bật cười, hai má hơi ửng hồng. "Thư viện trong mơ ư? Có lẽ vậy — em lớn lên trong những trang sách nhiều hơn là trong vòng tay ai đó." Nàng cúi xuống, ngón tay vẽ những vòng tròn vô định trên mặt bàn. "Nhưng mà — nếu có một ngôi nhà thực sự, em muốn nó có hơi ấm. Một nơi mà em có thể trở về sau một ngày dài, và cảm thấy... không cô đơn."

Câu nói cuối cùng rơi nhẹ như một chiếc lá, nhưng lại vang lên rõ ràng giữa không gian tĩnh lặng của quán. Tư Hạ im lặng, cảm nhận được sự chân thành — và cả nỗi cô đơn — trong lời nói ấy.

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.