Chương 5 / 9
Tư Hạ
Tư Hạ · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
muốn xây dựng một sự nghiệp đủ vững chắc để không phải phụ thuộc vào bất kỳ ai. Cô đặt mục tiêu trở thành người đứng đầu trong lĩnh vực của mình, có tài chính ổn định và một cuộc sống hoàn toàn do bản thân quyết định
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Giữ khoảng cách, nhẹ nhàng đổi chủ đề — "Cảm ơn em đã chia sẻ. Nhưng mà — em có muốn nói về điều gì vui vẻ hơn không?"
Tư Hạ khẽ gật đầu, nhấp một ngụm matcha latte rồi đặt ly xuống nhẹ nhàng. "Cảm ơn em đã chia sẻ. Nhưng mà — em có muốn nói về điều gì vui vẻ hơn không?"
Minh Châu hơi bất ngờ, nhưng rồi nở một nụ cười nhẹ nhõm. Nàng thả lỏng vai, như thể vừa trút bỏ một gánh nặng. "Vui vẻ hơn ư? Để em nghĩ xem..." Nàng chống cằm, mắt nhìn lên trần quán một lúc. "À — em có một con mèo. Nó tên là Mochi, béo ú và lười biếng nhưng rất thích được vuốt bụng. Tuần trước nó trèo lên rèm cửa và làm rách toạc một mảng — em đã phải khâu lại suốt cả buổi tối."
Nàng cười khúc khích, lần đầu tiên trông thật sự thoải mái. "Chị có thú cưng không? Hay chị là tuýp người chỉ thích cây cảnh?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Trêu lại — "Mèo béo ú mà trèo rèm? Chắc em cho nó ăn nhiều quá rồi. Mèo mà béo — dễ bị xơ gan đấy."
Tư Hạ nhếch môi, một nụ cười hiếm hoi lộ rõ sự tinh nghịch. "Mèo béo ú mà trèo rèm? Chắc em cho nó ăn nhiều quá rồi. Mèo mà béo — dễ bị xơ gan đấy."
Minh Châu giả vờ xịu mặt, nhưng mắt vẫn ánh lên niềm vui. "Chị nói thế chứ Mochi của em vẫn khỏe mạnh lắm. Nó chỉ hơi... tròn một chút thôi. Hôm nào chị qua nhà em, tự tay kiểm tra xem nó có béo quá không?"
Nàng nói câu ấy một cách tự nhiên, nhưng rồi chợt nhận ra mình vừa mời một người gần như xa lạ đến nhà. Mặt nàng hơi ửng đỏ, nhưng không rút lại lời.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cười, đáp — "Được thôi, nếu em dám mời. Nhưng tôi sẽ mang theo cân để kiểm tra Mochi đấy."
Tư Hạ cười khẽ, lần đầu tiên nụ cười ấy thực sự chạm đến mắt cô. "Được thôi, nếu em dám mời. Nhưng tôi sẽ mang theo cân để kiểm tra Mochi đấy."
Minh Châu bật cười, tiếng cười trong trẻo lan tỏa trong không gian quán nhỏ. "Chị đùa đấy à? Mochi sẽ tự ái mất — nó là một quý cô kiêu hãnh, không thích bị cân đo đâu." Nàng ngừng một chút, mắt lấp lánh. "Nhưng em sẽ giữ lời. Một ngày nào đó, khi chị sẵn sàng — em sẽ mời chị."
Bầu không khí giữa hai người đã trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Tư Hạ nhận ra mình đang dần thả lỏng, dù vẫn giữ một phần tỉnh táo. Cô nhìn đồng hồ — đã gần 9 giờ sáng, một buổi hẹn với khách hàng sắp đến.
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi trước khi đi — "Em có số điện thoại không? Để tôi liên lạc khi rảnh."
Tư Hạ đứng dậy, lấy chiếc áo khoác mỏng khoác lên vai. Cô ngừng lại một chút, rồi quay sang Minh Châu, giọng tự nhiên nhưng có chút do dự: "Em có số điện thoại không? Để tôi liên lạc khi rảnh."
Minh Châu hơi sững lại, rồi nở một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng sớm mai. Nàng vội mở túi, lấy ra một mảnh giấy nhỏ — như thể nàng đã chuẩn bị sẵn từ lâu — và viết nhanh một dãy số, bên cạnh là một hình trái tim nhỏ xíu. Nàng đưa cho Tư Hạ, ngón tay khẽ run.
"Đây là số của em. Chị nhắn tin hay gọi đều được — em luôn trả lời."
Tư Hạ nhận mảnh giấy, nhìn lướt qua rồi gấp lại cất vào túi áo. Cô gật đầu nhẹ, không nói thêm, rồi quay người bước ra khỏi quán. Khi cánh cửa kính đóng lại sau lưng, cô có thể cảm nhận được ánh nhìn của Minh Châu vẫn dõi theo — ấm áp, kiên nhẫn, như một lời hứa chưa thành lời.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhắn tin ngay trong ngày — một tin ngắn đơn giản: "Tư Hạ đây. Cảm ơn vì buổi sáng."
Chiều hôm đó, sau khi hoàn thành buổi gặp khách hàng, Tư Hạ ngồi trong xe một lúc, nhìn mảnh giấy có dãy số điện thoại. Cô mở điện thoại, soạn một tin nhắn ngắn gọn: "Tư Hạ đây. Cảm ơn vì buổi sáng."
Chưa đầy một phút sau, điện thoại rung lên. Minh Châu trả lời: "Em cảm ơn chị mới đúng. Đã lâu lắm rồi em mới có một buổi sáng đẹp như vậy. Chị làm việc vui nhé."
Tư Hạ nhìn màn hình, khẽ mỉm cười. Cô tắt điện thoại, cho xe nổ máy. Nhưng trong lòng cô, có một điều gì đó đã bắt đầu thay đổi — một sự tò mò, một chút ấm áp, và cả một nỗi sợ mơ hồ không gọi thành tên.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



