Chương 4 / 9
Tư Hạ
Tư Hạ · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
muốn xây dựng một sự nghiệp đủ vững chắc để không phải phụ thuộc vào bất kỳ ai. Cô đặt mục tiêu trở thành người đứng đầu trong lĩnh vực của mình, có tài chính ổn định và một cuộc sống hoàn toàn do bản thân quyết định
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Trả lời thẳng thắn — "Vì tôi tò mò. Em là người đầu tiên dám theo dõi tôi ba năm và thú nhận điều đó thẳng thắn đến vậy."
Tư Hạ nhấp một ngụm matcha latte, vị trà béo ngậy lan trên đầu lưỡi. Cô đặt ly xuống, nhìn thẳng vào Minh Châu. "Vì tôi tò mò. Em là người đầu tiên dám theo dõi tôi ba năm và thú nhận điều đó thẳng thắn đến vậy."
Minh Châu khẽ cười, ánh mắt dịu dàng. "Cảm ơn chị đã thành thật." Nàng hít một hơi nhẹ, như đang thu xếp suy nghĩ. "Vậy để em bắt đầu — em học cùng trường đại học với chị, nhưng khác khoa. Em học ngành Tâm lý học. Hôm đó em đến buổi lễ tốt nghiệp vì bạn em kéo đi, và em không ngờ rằng một bài phát biểu có thể thay đổi cuộc đời một người."
Nàng ngừng lại, tay xoay nhẹ ly cà phê. "Sau hôm đó, em bắt đầu tìm hiểu về chị. Lúc đầu chỉ là tò mò — nhưng rồi... em nhận ra mình không thể dừng lại. Em thích cách chị nói, cách chị cười khi không để ý, cách chị tập trung vào công việc."
Tư Hạ lắng nghe, không ngắt lời. Có một sự chân thành trong giọng nói của Minh Châu khiến cô không thể phủ nhận.
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi về cuốn sổ — "Vậy tại sao em lại ghi chép tỉ mỉ đến vậy? Em sợ quên điều gì về tôi sao?"
Tư Hạ nghiêng đầu, ngón tay gõ nhẹ lên bàn. "Vậy tại sao em lại ghi chép tỉ mỉ đến vậy? Em sợ quên điều gì về tôi sao?"
Minh Châu cúi xuống, một lọn tóc rơi ra khỏi búi, che khuất một bên mắt. Nàng im lặng một lúc lâu, như thể câu hỏi ấy chạm đến một vết thương nào đó. Khi ngước lên, ánh mắt nàng có chìu sâu thẳm.
"Em sợ — rằng nếu em không ghi lại, em sẽ tự hỏi liệu chị có thật không. Liệu có phải em đã tưởng tượng ra tất cả." Nàng cười chua chát. "Nghe có vẻ điên rồ nhỉ? Nhưng mà — có những người, khi họ yêu, họ trở nên điên rồ theo cách đó."
Nàng đẩy nhẹ cuốn sổ đã xé trang cuối về phía Tư Hạ. "Em xé trang cuối rồi — trang ghi lại những điều em nghĩ chị sẽ thích ở em. Vì em muốn chị tự khám phá điều đó, không qua những dòng chết tiệt này."
BẠN ĐÃ CHỌN
Mỉm cười, đổi chủ đề — "Vậy — ngoài việc theo dõi tôi, cuộc sống của em thế nào? Em làm gì, thích gì, ghét gì?"
Tư Hạ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhưng làm dịu bầu không khí căng thẳng. Cô dựa lưng vào ghế, tay cầm ly matcha latte. "Vậy — ngoài việc theo dõi tôi, cuộc sống của em thế nào? Em làm gì, thích gì, ghét gì?"
Minh Châu hơi bất ngờ trước sự thay đổi chủ đề, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Nàng mỉm cười, một nụ cười thật hơn những lần trước. "Em làm việc tại một trung tâm tư vấn tâm lý cho trẻ em. Công việc đó... nó khiến em cảm thấy mình có ích." Nàng ngừng một chút, mắt nhìn xa xăm. "Em thích mưa, thích sách cũ, thích mùi bánh mì nướng vào buổi sáng. Và em ghét — sự giả dối, những người nói một đằng làm một nẻo."
Nàng nhìn thẳng vào Tư Hạ, ánh mắt có chìu sâu. "Còn chị? Ngoài thiết kế nội thất và cà phê đen không đường — chị còn thích gì nữa không?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Đáp lại bằng một câu hỏi — "Tại sao em lại chọn làm việc với trẻ em? Có câu chuyện gì đằng sau không?"
Tư Hạ không trả lời câu hỏi của Minh Châu. Thay vào đó, cô hơi nghiêng đầu, ánh mắt tò mò nhưng vẫn giữ khoảng cách. "Tại sao em lại chọn làm việc với trẻ em? Có câu chuyện gì đằng sau không?"
Minh Châu hơi chững lại, ngón tay ngừng xoay ly cà phê. Một tia gì đó thoáng qua trong mắt nàng — có thể là ký ức, có thể là nỗi buồn. Nàng cúi xuống một lúc lâu, rồi ngước lên, nụ cười nhẹ nhưng có phần yếu ớt.
"Em lớn lên trong một mái ấm. Không phải trại trẻ mồ côi, mà là một nơi dành cho những đứa trẻ bị bỏ rơi — dù cha mẹ chúng vẫn còn sống." Giọng nàng đều đều, như đang kể một câu chuyện không phải của mình. "Em biết cảm giác bị bỏ lại là như thế nào. Và em muốn — dù chỉ một chút thôi — giúp những đứa trẻ khác không phải trải qua điều đó một mình."
Không khí giữa hai người trở nên lắng đọng. Tư Hạ im lặng, cảm nhận được một sự đồng cảm kỳ lạ — vì cô cũng từng biết cảm giác bị bỏ rơi, dù theo một cách khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi sâu hơn — "Em có tìm lại được cha mẹ ruột của mình không?"
Tư Hạ hơi nghiêng người về phía trước, giọng nói nhẹ hơn bình thường. "Em có tìm lại được cha mẹ ruột của mình không?"
Minh Châu nhìn vào ly cà phê đã nguội, ngón tay cô miết nhẹ lên thành ly. Một khoảng lặng dài, đến nỗi tiếng nhạc jazz trong quán bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
"Em có tìm." Nàng nói, giọng trầm xuống. "Nhưng khi em tìm được họ — họ đã có gia đình mới. Một cuộc sống mới, không có chỗ cho em." Nàng ngước lên, mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không chạm đến mắt. "Vậy nên em quyết định — không phải ai cũng xứng đáng có một vị trí trong cuộc đời mình. Kể cả người đã sinh ra em."
Nàng đẩy ly cà phê sang một bên, hít một hơi sâu rồi nhìn thẳng vào Tư Hạ. "Nhưng mà — em không kể chuyện này để tìm sự thương hại. Em kể vì em muốn chị hiểu — em biết cảm giác bị bỏ rơi là thế nào, và em sẽ không bao giờ làm điều đó với bất kỳ ai em yêu."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



