Chương 3 / 9
Tư Hạ
Tư Hạ · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
muốn xây dựng một sự nghiệp đủ vững chắc để không phải phụ thuộc vào bất kỳ ai. Cô đặt mục tiêu trở thành người đứng đầu trong lĩnh vực của mình, có tài chính ổn định và một cuộc sống hoàn toàn do bản thân quyết định
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Từ chối nhẹ nhàng — "Tôi quen đi một mình rồi. Hẹn em lần khác."
Tư Hạ khẽ lắc đầu, đứng dậy và khoác chiếc áo mỏng lên vai. "Tôi quen đi một mình rồi. Hẹn em lần khác." Giọng cô nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, không để lại khoảng trống cho sự nài nỉ.
Minh Châu không tỏ ra thất vọng, chỉ mỉm cười gật đầu. Nàng cũng đứng lên, cầm theo chiếc túi xách vẫn còn hơi ẩm. "Vậy em sẽ đợi lần khác. Chị đi đường cẩn thận nhé."
Tư Hạ gật đầu, bước ra khỏi quán. Không khí đêm sau mưa thật trong lành, mát lạnh. Cô hít một hơi sâu, cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc hỗn độn trong lòng. Khi cô vừa bước được vài bước, giọng Minh Châu vọng theo từ phía sau:
"Tư Hạ — em thích chị, và em sẽ không bỏ cuộc đâu."
Tư Hạ dừng lại, nhưng không quay đầu. Một nụ cười khẽ nở trên môi cô — nụ cười mà chính cô cũng không nhận ra.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tiếp tục bước đi, không nói gì thêm — để câu nói ấy treo lơ lửng trong màn đêm.
Tư Hạ tiếp tục bước đi, không quay đầu, không nói thêm một lời. Đôi giày của cô khẽ vang lên trên mặt đường còn ẩm ướt, từng bước chân đều đặn và vững vàng. Câu nói của Minh Châu vẫn còn vọng trong không gian đêm khuya, như một lời hứa hay một lời thách thức — cô không biết nữa.
Về đến căn hộ nhỏ, Tư Hạ đóng cửa, dựa lưng vào cánh cửa gỗ một lúc lâu. Ánh đèn trong phòng khách bật sáng, soi rõ những bản vẽ thiết kế còn dang dở trên bàn làm việc. Cô đưa tay vuốt tóc, thở dài. Một người xa lạ đã nhìn thấu cô hơn bất kỳ ai trong suốt ba năm qua — điều đó vừa đáng sợ, vừa... kỳ lạ.
Sáng hôm sau, Tư Hạ thức dậy sớm hơn thường lệ. Cô nhìn đồng hồ: 7 giờ 30. Quán cà phê quen thuộc chỉ cách nhà mười phút đi bộ. Cô có nên đến không? Hay đó chỉ là lời nói xã giao tối qua?
BẠN ĐÃ CHỌN
Đến quán nhưng cố tình đến trễ 15 phút — để xem phản ứng của Minh Châu, và cũng để khẳng định cô không phải là người dễ dãi.
Tư Hạ nhìn đồng hồ thêm lần nữa, rồi chậm rãi chọn một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, kết hợp với quần âu đen. Cô không vội. Đến quán lúc 8 giờ 15 phút, cố tình muộn hơn một chút — không phải để thử lòng người khác, mà để khẳng định ranh giới của chính mình.
Khi cô đẩy cửa bước vào quán, Minh Châu đã ngồi ở bàn cũ, trước mặt là hai ly cà phê đen không đường. Nàng mặc một chiếc váy dài màu xanh nhạt, tóc búi gọn gàng, trông khác hẳn vẻ ướt sũng tối qua. Thấy Tư Hạ, nàng không tỏ ra sốt ruột hay trách móc, chỉ mỉm cười nhẹ, đẩy một ly cà phê về phía cô.
"Em nghĩ chị sẽ thích cà phê đen không đường." Giọng Minh Châu bình thản, như thể việc chờ đợi 15 phút chẳng là gì. "Chị ngủ có ngon không?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Không ngồi, chỉ đứng nhìn — "Tôi không nhớ là đã hẹn em uống cà phê sáng nay."
Tư Hạ đứng im, không ngồi xuống. Cô khoanh tay nhẹ, ánh mắt lạnh lùng nhìn Minh Châu. "Tôi không nhớ là đã hẹn em uống cà phê sáng nay."
Minh Châu không hề nao núng. Nàng vẫn giữ nụ cười nhẹ, tay đẩy nhẹ ly cà phê về phía ghế trống. "Chị không hẹn — nhưng em nghĩ chị sẽ đến. Vì nếu chị không muốn gặp em nữa, tối qua chị đã nói thẳng rồi." Nàng ngừng một chút, mắt nhìn thẳng vào Tư Hạ. "Với lại — em đã đợi ba năm để nói chuyện với chị. Mười lăm phút sáng nay có đáng là bao?"
Im lặng giữa hai người. Tiếng nhạc jazz buổi sáng vang lên nhẹ nhàng trong quán. Vài vị khách khác đang đọc báo, không để ý đến cuộc đối thoại căng thẳng ở góc bàn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Ngồi xuống, nhưng đẩy ly cà phê ra xa — "Được. Tôi ngồi — nhưng tôi sẽ gọi đồ uống của riêng mình. Em đừng tưởng biết tôi thích gì là có thể quyết định thay tôi."
Tư Hạ kéo ghế ngồi xuống, nhưng ngay lập tức đẩy ly cà phê đen ra xa khỏi tầm tay. Cô giơ tay gọi nhân viên phục vụ, không thèm nhìn Minh Châu. "Cho tôi một ly matcha latte, ít đường."
Minh Châu khẽ nhướng mày, nhưng không nói gì. Nàng chỉ lặng lẽ kéo ly cà phê đen về phía mình, nhấp một ngụm. Khi nhân viên mang matcha latte đến, Tư Hạ mới từ từ đưa mắt nhìn đối diện.
"Vậy — em muốn nói gì với tôi bây giờ?"
Minh Châu đặt ly cà phê xuống, ngón tay thon dài miết nhẹ lên thành ly. "Em muốn kể cho chị nghe về con người thật của em. Không qua cuốn sổ, không qua sự theo dõi. Chỉ là... Minh Châu — một người bình thường, có ước mơ và nỗi sợ riêng." Nàng ngừng lại, mỉm cười hơi buồn. "Nhưng trước hết — em muốn hỏi chị một câu: Tại sao chị lại đồng ý gặp em hôm nay?"
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



