Chương 2 / 9

Tư Hạ

Tư Hạ · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Tư Hạ
Chỉ số ở chương 2
Sinh Lực70/100
Kỹ Năng73/100
May Mắn72/100

Mục tiêu

muốn xây dựng một sự nghiệp đủ vững chắc để không phải phụ thuộc vào bất kỳ ai. Cô đặt mục tiêu trở thành người đứng đầu trong lĩnh vực của mình, có tài chính ổn định và một cuộc sống hoàn toàn do bản thân quyết định

Quan hệ

Minh Châu
thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Tư Hạ từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 6

BẠN ĐÃ CHỌN

Hỏi về ký ức đó — "Em là sinh viên năm nhất hôm đó? Ngồi hàng cuối cùng, mặc áo trắng?"

Mắt Tư Hạ hơi nheo lại, ký ức ùa về như một thước phim cũ. Cô nhìn Minh Châu, giọng trầm xuống: "Em là sinh viên năm nhất hôm đó? Ngồi hàng cuối cùng, mặc áo trắng?"

Minh Châu khựng lại, rồi khẽ gật đầu. Đôi mắt nàng ánh lên một tia vui sướng khó tả. "Chị nhớ em sao? Em tưởng chị không để ý..."

"Tôi nhớ vì em là người duy nhất vỗ tay khi tôi nói về việc theo đuổi đam mê giữa một hội trường toàn người quan tâm đến tiền bạc." Tư Hạ nhếch môi, không rõ là cười hay mỉa mai. "Nhưng mà này — ba năm theo dõi một người chỉ vì một bài phát biểu? Em có biết điều đó hơi... điên rồ không?"

Minh Châu bật cười, tiếng cười trong trẻo nhưng pha chút cay đắng. "Điên rồ ư? Có lẽ." Nàng nhìn thẳng vào mắt Tư Hạ, ánh nhìn không hề né tránh. "Nhưng mà chị ơi, trên đời này có những điều còn điên rồ hơn thế nhiều. Ví dụ như yêu một người từ cái nhìn đầu tiên, và dành ba năm để tìm cách gặp lại người ta."

Kỹ Năng +2May Mắn 2
Lượt 7

BẠN ĐÃ CHỌN

Ở lại, đối diện với lời tỏ tình — dù bất ngờ, nhưng cô không phải người chạy trốn.

Tư Hạ hít một hơi thật sâu, rồi ngồi lại vào ghế. Cô không phải người chạy trốn — chưa bao giờ. Hai tay cô đặt lên bàn, ngón tay đan nhẹ vào nhau, ánh mắt bình thản nhìn Minh Châu.

"Được rồi." Giọng cô trầm nhưng rõ ràng. "Em nói em yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên. Vậy em biết gì về tôi ngoài bài phát biểu đó? Em biết tôi thích gì, ghét gì, sợ gì? Hay em chỉ yêu một bóng hình mà em tự tạo ra trong đầu?"

Minh Châu không trả lời ngay. Nàng cúi xuống, mở chiếc túi xách còn hơi ẩm, lấy ra một cuốn sổ tay cũ kỹ — bìa đã bạc màu, góc giấy nhăn nhúm. Nàng đặt nó lên bàn, đẩy về phía Tư Hạ.

"Em biết chị thích cà phê đen không đường, ghét sự giả dối, sợ độ cao. Em biết chị hay ngồi ở quán này vào tối thứ bảy, và chị đang thiết kế nội thất cho một căn biệt thự ở quận 7." Nàng ngừng lại, giọng run nhẹ. "Và em biết — ba năm qua, chị chưa từng yêu ai."

Tư Hạ cầm cuốn sổ lên, lật vài trang. Những dòng chữ nắn nót ghi chép tỉ mỉ — lịch trình, thói quen, những câu nói cô từng thốt ra trong các buổi hội thảo. Một cuốn nhật ký theo dõi có hệ thống. Rùng mình.

Kỹ Năng 2May Mắn +1
Lượt 8

BẠN ĐÃ CHỌN

Giữ cuốn sổ, hỏi tiếp — "Em theo dõi tôi kỹ đến vậy, nhưng có biết tôi đang tìm kiếm điều gì không?"

Tư Hạ giữ cuốn sổ trên tay, ngón tay cô miết nhẹ lên bìa đã cũ. Cô không vội đẩy đi, cũng không tỏ ra sợ hãi. Thay vào đó, cô ngước mắt lên nhìn Minh Châu, giọng trầm tĩnh: "Em theo dõi tôi kỹ đến vậy, nhưng có biết tôi đang tìm kiếm điều gì không?"

Minh Châu hơi chững lại, đôi mắt long lanh như mặt hồ buổi sớm. Nàng im lặng một lúc lâu, như thể câu hỏi ấy chạm đến một tầng sâu nào đó trong tâm hồn nàng. Cuối cùng, nàng khẽ nói: "Chị tìm kiếm một nơi thuộc về. Một người không khiến chị phải cô đơn ngay cả khi ở cạnh. Em đọc được điều đó trong mắt chị từ lần đầu tiên — đằng sau vẻ ngoài mạnh mẽ, chị sợ nhất là bị bỏ lại."

Bầu không khí giữa hai người như đặc quánh lại. Tiếng mưa ngoài kia đã nhỏ dần, chỉ còn những giọt lách tách cuối cùng trên mái hiên. Tư Hạ nhận ra tim mình đập nhanh hơn một nhịp — không phải vì sợ, mà vì một người xa lạ lại có thể nhìn thấu cô đến vậy.

Kỹ Năng +2May Mắn 2
Lượt 9

BẠN ĐÃ CHỌN

Đặt cuốn sổ xuống bàn, nhìn thẳng vào Minh Châu — "Em nói đúng. Nhưng tình cảm không thể xây trên sự theo dõi. Nếu muốn tôi tin em, hãy cho tôi thấy con người thật của em, không qua cuốn sổ đó."

Tư Hạ đặt cuốn sổ xuống bàn, đẩy nhẹ về phía Minh Châu. Ánh mắt cô thẳng thắn, không né tránh, nhưng cũng không còn sự phòng thủ như ban đầu. "Em nói đúng. Nhưng tình cảm không thể xây trên sự theo dõi. Nếu muốn tôi tin em, hãy cho tôi thấy con người thật của em, không qua cuốn sổ đó."

Minh Châu nhìn cuốn sổ, rồi nhìn Tư Hạ. Đôi mắt nàng thoáng qua một tia gì đó rất phức tạp — nhẹ nhõm, buồn bã, và cả hy vọng. Nàng từ từ cầm cuốn sổ lên, nhưng thay vì bỏ vào túi, nàng mở trang cuối cùng, xé nó ra. Những mảnh giấy vụn rơi xuống bàn.

"Em không cần nó nữa." Minh Châu nói, giọng nhẹ nhưng kiên định. "Từ bây giờ, em sẽ để chị tự khám phá con người thật của em. Nhưng mà..." Nàng ngừng lại, mỉm cười hơi ranh mãnh, "...chị có dám không? Cho em một cơ hội để chứng minh?"

Kỹ Năng +1May Mắn +1
Lượt 10

BẠN ĐÃ CHỌN

Lắc đầu nhẹ — "Tôi không hứa trước điều gì. Nhưng tôi sẽ cho em cơ hội nói chuyện với tôi như một người bình thường. Hôm nay coi như lần đầu gặp mặt."

Tư Hạ lắc đầu nhẹ, một nụ cười thoáng qua trên môi. "Tôi không hứa trước điều gì. Nhưng tôi sẽ cho em cơ hội nói chuyện với tôi như một người bình thường. Hôm nay coi như lần đầu gặp mặt."

Minh Châu gật đầu, ánh mắt dịu lại. Nàng không nói thêm, chỉ lặng lẽ cầm ly trà gừng lên nhấp một ngụm. Khoảnh khắc ấy, giữa tiếng mưa thưa dần và ánh đèn vàng ấm áp, có một sự yên bình kỳ lạ giữa hai người. Tư Hạ nhận ra mình đã không còn cảm thấy bất an như lúc đầu nữa.

Bên ngoài, mưa đã tạnh hẳn. Những giọt nước còn đọng trên ô cửa kính phản chiếu ánh đèn đường lấp lánh. Minh Châu đặt ly xuống, nhìn ra phố rồi quay lại: "Chị có muốn em đưa về không? Đường giờ này ướt lắm, mà chị không mang ô."

May Mắn +1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.