Chương 9 / 9
Tường An
Tường An · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống tự do, không ràng buộc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Tường An từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Tiếp tục ngồi im, tay cầm que củi đang cháy — vờ như không phát hiện, chờ đối phương lộ diện.
Tôi ngồi im như tượng, mắt nhìn vào ngọn lửa, tay siết chặt que củi đang cháy. Tim đập thình thịch, nhưng tôi cố giữ vẻ mặt thản nhiên. Tiếng bước chân ngày một gần, rồi dừng lại ngay sau lưng tôi. Một khoảng lặng căng thẳng.
“Cô gái, cô đi lạc à?” — Một giọng nói trầm ấm, có phần quan tâm. Tôi quay đầu lại. Một người đàn ông trạc ba mươi, mặc áo vải nâu, vai đeo túi vải, tay cầm một cây gậy tre. Trông như một thầy lang hoặc người bán hàng rong. Mắt ông ta nhìn tôi hiền từ, nhưng tôi vẫn giữ cảnh giác.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đáp lại một cách thận trọng, nói mình bị lạc đường, hỏi ông ta có biết đường lên kinh thành không.
Tôi giữ que củi trong tay, chưa vội bỏ xuống, giọng thận trọng: “Dạ, cháu đi lạc đường. Nhà cháu ở trên kinh thành, đi thăm bà ngoại rồi lạc mất đoàn. Bác có biết đường nào lên Thăng Long không ạ?”
Người đàn ông nhìn tôi một lúc, rồi gật gù: “Kinh thành à? Xa lắm con ạ. Đi thẳng theo hướng mặt trời mọc, qua ba ngọn đồi, rồi hỏi đường đến bến đò sông Cái. Qua sông là tới quan lộ. Nhưng con gái đi một mình nguy hiểm lắm. Bác cũng đi về phía đó, hay là đi cùng bác một đoạn?”
Ông ta nói năng nhẹ nhàng, nhưng tôi vẫn thấy có gì đó không ổn. Mắt ông ta hơi đảo qua đảo lại, và tay vẫn nắm chặt cây gậy tre hơi quá mức cần thiết.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cảm ơn nhưng từ chối, nói mình còn đợi người nhà đến đón — giữ khoảng cách an toàn.
Tôi đứng dậy, cúi đầu cảm ơn: “Dạ, cháu cảm ơn bác. Nhưng cháu còn đợi người nhà đến đón ở đây ạ. Họ đi mua đồ ở chợ về, cháu sợ đi mất lại lạc nhau.” Tôi nói với vẻ tự nhiên nhất có thể.
Người đàn ông nhìn tôi một lúc, gật gù: “Ừ, vậy con cứ đợi ở đây. Nhưng rừng này không yên đâu, có cả thú dữ lẫn người xấu. Con cẩn thận.” Ông ta nhìn tôi thêm lần nữa, rồi xoay người, đi dọc theo con suối về phía hạ nguồn, nhanh chóng khuất sau những lùm tre.
Tôi thở phào, nhưng vẫn đứng yên một lúc lâu. Khi đã chắc chắn ông ta đã đi xa, tôi dập lửa, dùng lá khô phủ lên tro. Tôi cần phải quyết định hướng đi tiếp theo.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đi lên kinh thành, trên đường đi đi thì bị truy đuổi, đang nguy cấp thì thế dân xuất hiện và cứu, tay kéo Tường An chạy trốn
Tôi quyết định đi theo hướng mặt trời mọc, xuyên qua khu rừng tre. Đi được một quãng, bỗng tiếng chó sủa vang lên từ xa, rồi tiếng người hò hét: “Nó ở đằng kia! Đuổi theo!” Tim tôi như ngừng đập. Tôi vừa chạy vừa ngoảnh đầu — ba người đàn ông cầm gậy gộc đang lao về phía tôi, chó săn dẫn đường.
Tôi chạy thục mạng, vấp ngã, trầy xước cả đầu gối. Đến khi gần bị đuổi kịp, một bàn tay nắm lấy tay tôi kéo phăng vào lùm cây. “Lối này!” — Nguyễn Thế Dân! Mặt mũi anh ta lem luốc, áo rách, nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc. Anh ta kéo tôi chạy sâu vào một khe núi nhỏ, nơi những tảng đá phủ rêu che kín lối vào.
Chúng tôi nép sâu vào bóng tối, nghe tiếng chó sủa và tiếng người chạy qua. Thế Dân thở dốc, thì thào: “Cô liều thật đấy. Nhưng tôi mắc nợ cô.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi Thế Dân làm sao thoát được và có biết ai đứng sau vụ này không.
Tôi thở hổn hển, dựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, nhìn Thế Dân: “Anh thoát ra bằng cách nào? Có biết ai đang đứng sau mọi chuyện này không?”
Thế Dân lau vội mồ hôi trên trán, mắt vẫn dáo dác nhìn ra ngoài: “Nhờ con dao cô ném cho. Cắt dây xong, tôi đánh ngã một tên lính, trèo tường thoát ra. Còn kẻ chủ mưu… tôi có linh cảm, nhưng chưa dám chắc. Ở phủ Trấn Yên có một kẻ đang cố gắng che giấu điều gì đó. Tôi đang điều tra thì bị bắt.”
Anh ta nhìn tôi, mắt đầy tạ lỗi: “Tôi kéo cô vào chuyện rối rắm này rồi. Cô có thể đi đường của mình, tôi không trách.”
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



