Chương 8 / 9

Tường An

Tường An · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Tường An
Chỉ số ở chương 8
Sinh Lực15/100
Kỹ Năng95/100
May Mắn2/100

Mục tiêu

Sống tự do, không ràng buộc

Quan hệ

Bà lão làng
thiện cảm
Nguyễn Thế Dân
biết ơn và lo lắng
Trần Quốc Đạt
thù địch
Người đàn ông lạ
thù địch

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Tường An từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 36

BẠN ĐÃ CHỌN

Tìm một gốc cây to, ngủ một giấc — lấy lại sức trước khi tính bước tiếp theo.

Tôi lê từng bước nặng nhọc về phía một gốc cây đa cổ thụ sừng sững giữa cánh đồng. Tán lá rộng, rễ cây nổi lên như những con rắn khổng lồ, tạo thành những hốc nhỏ ấm áp. Tôi chui vào một hốc giữa hai rễ cây, cuộn người lại, mệt mỏi đến mức không còn sức để suy nghĩ.

Tiếng côn trùng rả rích. Gió đồng thổi mát rượi. Tôi nhắm mắt, và giấc ngủ ập đến như một cơn sóng.

Tôi tỉnh dậy khi ánh nắng ban mai chiếu xuyên qua kẽ lá. Người đau nhức, bụng đói cồn cào. Nhưng tôi còn sống. Tôi ngồi dậy, nhìn ra cánh đồng lúa vàng óng dưới nắng sớm. Một ngày mới bắt đầu, và tôi vẫn còn sống.

Phía xa, tôi thấy một đoàn người đang đi trên con đường đất — họ mang theo gánh hàng, có lẽ là đi chợ phiên. Cơ hội để hòa nhập và kiếm thức ăn đây.

Sinh Lực +4

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 37

BẠN ĐÃ CHỌN

Đi theo đoàn người, xin đi nhờ một đoạn và hỏi thăm đường lên kinh thành.

Tôi đứng dậy, phủi đất cát bám đầy quần áo, rồi rảo bước theo đoàn người đi chợ. Đến gần, tôi thấy họ là những người nông dân chất phác, gồng gánh rau củ, gà vịt. Tôi bắt chuyện với một bà cụ đi sau cùng, giọng niềm nở: “Cháu chào bà! Bà ơi, cháu đi lạc, muốn hỏi thăm đường lên kinh thành Thăng Long thì đi lối nào ạ?”

Bà cụ nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi cười hiền: “Kinh thành hả con? Đi xa lắm. Từ đây phải qua hai huyện nữa mới tới sông Cái, rồi theo đường quan lộ mà đi. Nhưng đường này gần đây không yên đâu. Lính tráng lùng sục khắp nơi, bảo có gian tế trà trộn. Con gái đi một mình cẩn thận kẻo bị bắt oan.”

May Mắn +2Sinh Lực +2
Lượt 38

BẠN ĐÃ CHỌN

Giả vờ sợ hãi, hỏi bà cụ về vụ gian tế — thăm dò xem dân làng biết gì về vụ Nguyễn Thế Dân.

Tôi tròn mắt, giọng run run: “Dạ, cháu cũng nghe nói chuyện gian tế. Làng trên làng dưới đồn ầm lên. Bà có biết người bị bắt là ai không ạ? Nghe nói là người phủ Trấn Yên về?”

Bà cụ hạ giọng, kéo tôi lại gần: “Người ta bảo tên đó là thư ký của phủ, tên Nguyễn Thế Dân. Mới bị bắt tối qua, nhưng sáng nay nghe đâu hắn đã thoát được rồi. Lính đang lùng khắp nơi. Mà con hỏi làm gì? Con biết hắn à?”

Mắt bà cụ lóe lên một tia nghi ngờ.

May Mắn 2Sinh Lực 2
Lượt 39

BẠN ĐÃ CHỌN

Cảm ơn bà cụ rồi đột ngột rẽ vào lối mòn bên đường — cắt đuôi nếu bị theo dõi.

Tôi cúi đầu cảm ơn bà cụ, miệng cười hiền: “Dạ, cháu cảm ơn bà. Cháu đi đây ạ.” Nói xong, tôi đột ngột rẽ ngoặt vào một lối mòn nhỏ ven đường, len lỏi giữa những bụi tre rậm rạp. Tôi đi nhanh, không dám ngoảnh đầu lại. Qua kẽ lá, tôi thấy bà cụ đứng nhìn theo một lúc lâu, rồi lắc đầu, tiếp tục đi với đoàn người.

Lối mòn dẫn tôi ra một con suối nhỏ. Tôi lội qua, đi thêm một quãng thì tới một khu rừng tre um tùm. Trong bóng tre mát rượi, tôi dừng lại, dựa lưng vào một thân cây, thở hổn hển. Tôi đã thoát khỏi tầm mắt của bà cụ — và hy vọng là của bất kỳ ai đang theo dõi.

Nhưng giờ thì sao? Tôi đang ở giữa một khu rừng tre, không biết đường đi, bụng đói meo, và không có đồng xu nào trong túi.

May Mắn 2Sinh Lực 2
Lượt 40

BẠN ĐÃ CHỌN

Đào măng tre dưới gốc, nhặt củi khô đốt lửa nướng ăn tạm — lấy sức rồi tính tiếp.

Tôi ngồi xuống, tay mò mẫm dưới gốc tre, đào lấy vài cái măng non. May mắn là măng mọc khá nhiều sau những cơn mưa gần đây. Tôi nhặt thêm củi khô, lá tre, rồi mò mẫm trong túi tìm một hòn đá lửa — nhưng không có. Tôi chỉ có hai bàn tay không.

Bất lực nhìn đống củi, tôi chợt nhớ đến một mẹo từ kiếp trước: cọ xát hai thanh tre khô vào nhau. Tôi kiên nhẫn làm theo, tay xát đến bỏng rát, cho đến khi một làn khói mỏng bốc lên. Một tia lửa nhỏ bén vào lá khô. Lửa! Tôi thổi phù phù, ngọn lửa bùng lên.

Tôi nướng măng trên lửa, ăn vội vàng. Măng nóng, hơi đắng, nhưng với tôi lúc này, nó là món ngon nhất thế gian. Bụng đỡ đói, tôi ngồi bệt xuống đất, nhìn ngọn lửa cháy lập lòe. Mặt trời đã lên cao, xuyên qua những tán tre, tạo thành những vệt sáng vàng óng.

Đang thiu thiu ngủ, tôi chợt nghe tiếng bước chân trên lá khô. Có ai đó đang đến gần.

Sinh Lực +5
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.