Chương 7 / 9
Tường An
Tường An · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống tự do, không ràng buộc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Tường An từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Nấp sau bụi cây, ném một hòn đá về phía xa để đánh lạc hướng người tuần tra.
Tay tôi mò mẫm dưới đất, tìm một hòn đá nhỏ. Nắm chặt nó, tôi ném mạnh về phía góc xa của dinh — một tiếng động khô khốc vang lên, như có vật gì rơi. Người tuần tra giật mình, quay ngoắt về phía đó, giơ cao đèn lồng dò dẫm. Hắn lẩm bẩm rồi rảo bước về hướng phát ra tiếng động.
Cơ hội! Tôi nín thở, lách nhanh qua khoảng sân trống, chạy về phía cọc gỗ nơi Nguyễn Thế Dân đang bị trói. Anh ta nghe tiếng động, ngước lên. Mắt chạm mắt tôi trong bóng tối. Anh ta mở to mắt, thì thào: “Cô… sao cô lại đến đây?!”
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Dùng tay cố gỡ dây trói cho Thế Dân — nhanh chóng, nhưng có thể bị phát hiện.
Tôi quỳ xuống, móng tay cào xước vào những sợi dây thừng thô ráp buộc chặt tay Nguyễn Thế Dân. Mồ hôi lấm tấm trên trán. Dây thừng thít chặt, khô cứng, tôi loay hoay mãi không có kết quả. Thế Dân nhăn mặt, thì thào: “Cô phải đi ngay! Chúng sắp quay lại rồi. Đừng phí sức vì tôi!”
Phía hành lang, tiếng bước chân vọng lại gần hơn. Tôi vẫn cố gắng, móng tay rách toạc, nhưng những nút thắt vẫn không hề lỏng ra. Thời gian không còn nhiều.
BẠN ĐÃ CHỌN
Rút lá thư trong ngực ra, nhét vào tay Thế Dân — bảo anh ta giữ lấy, rồi chạy đi tìm dao ở hành lang.
Tôi rút vội lá thư từ trong ngực, nhét vào tay Nguyễn Thế Dân. “Giữ lấy! Quan trọng lắm!” – Tôi thì thào, rồi không kịp nghe anh ta nói gì, tôi lao vụt về phía hành lang. Tiếng bước chân ngày một gần. Tôi rẽ vào một góc tối, lướt mắt tìm kiếm bất cứ thứ gì sắc bén. Trên bệ gỗ cạnh cửa, một con dao găm nhỏ nằm lấp ló dưới tấm vải. Tay tôi chụp lấy nó, nhưng cùng lúc, một cánh cửa bên cạnh bật mở, ánh đèn lồng hắt thẳng vào mặt tôi.
“Ai đó?!” – Một giọng nói đầy nghi hoặc vang lên.
BẠN ĐÃ CHỌN
Ném con dao về phía cọc gỗ cho Thế Dân, rồi chạy ra hướng ngược lại — đánh lạc hướng.
Tôi không chần chừ. Trong tích tắc, tôi quăng mạnh con dao găm về phía cọc gỗ — nó cắm phập xuống đất cách chân Thế Dân chừng gang tay. Cùng lúc, tôi quay ngoắt, lao thẳng về hướng ngược lại, tiếng chân dậm thình thịch trên nền gạch.
“Đứng lại! Có gian tế!” — Tiếng hét sau lưng vang lên. Tiếng còi, tiếng chân chạy rầm rập. Tôi lao như bay qua một dãy hành lang tối, đâm sầm vào một cánh cửa gỗ — nó bật tung, và tôi ngã nhào ra một khu vườn hoang um tùm phía sau dinh. Cánh cửa đóng sập lại sau lưng tôi, tiếng chân đuổi theo vọng qua.
Tôi nằm vật dưới bụi cây, thở dốc, run rẩy. Phía sau dinh, tiếng la hét hỗn loạn. Liệu Thế Dân có kịp cắt dây và thoát thân?
BẠN ĐÃ CHỌN
Lần theo bờ tường phía sau vườn, tìm lối thoát ra ngoài làng ngay lập tức.
Tôi bò dậy, chân tay rã rời nhưng không dám dừng lại. Men theo bờ tường phía sau vườn, tay mò mẫm từng viên gạch lởm chởm. Mồ hôi mặn chát chảy vào mắt. Phía sau, tiếng la hét vẫn còn vọng ra từ dinh quan, nhưng đã xa hơn. Tôi tìm thấy một chỗ tường thấp, có vài viên gạch long ra — một lỗ hổng đủ để chui qua.
Tôi chui ra ngoài, lăn xuống một bãi cỏ ẩm ướt. Trăng lưỡi liềm soi sáng một cánh đồng lúa bát ngát trải dài trước mắt. Làng Bạch Hạc đã ở lại phía sau. Tôi thở hổn hển, ngước nhìn trời sao.
Một câu hỏi lớn vang lên trong đầu tôi: đi đâu bây giờ? Tôi đã cứu Thế Dân — hay ít nhất là đã tạo cơ hội cho anh ta. Nhưng tôi vẫn cô độc, không tiền bạc, không bạn bè, và bị săn đuổi bởi những thế lực đầy bí ẩn.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



