Chương 9 / 9
Vạn Tâm Miêu
Vạn Tâm Miêu · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Tìm tình yêu đích thực
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Vạn Tâm Miêu từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Kể cho Minh và bà lão nghe về cảm giác kỳ lạ đó — có thể họ biết tôi thực sự là ai
Tôi nhìn Minh và bà lão, ánh mắt tôi có gì đó khác lạ — chính tôi cũng cảm nhận được. "Có chuyện gì đó kỳ lạ," tôi nói, giọng trầm xuống. "Khi nãy, tôi thì thầm với chiếc vòng — và tôi cảm thấy như mình có thể xé rách thế giới này nếu muốn. Tôi không biết tại sao, nhưng cảm giác đó rất thật." Tôi nhìn thẳng vào mắt Minh, rồi bà lão. "Tôi không nhớ gì về quá khứ của mình. Không biết mình là ai, đến từ đâu. Nhưng tôi biết một điều — tôi không thuộc về thế giới này." Bà lão im lặng, mắt mở to. Minh cau mày, tay siết chặt. Một khoảng lặng nặng nề rơi xuống.
BẠN ĐÃ CHỌN
có vẻ họ biết nhưng ko nhiều nên tôi ko để tâm nữa mà đi vào xe trước khi nên xe còn khẽ xé một mảnh sức mạnh màu sắc huyền bí trong suốt nuốt chửng , tôi cảm thấy đó có vẻ là số sinh lực 50 phần trăm của tôi vừa mất, vừa hấp thu song tôi liền thấy sinh lực của mình tăng lên đến mắt thường cũng thấy được
Tôi không nói thêm, quay lưng bước về phía xe. Trước khi bước lên, tôi khẽ giơ tay — một luồng sức mạnh vô hình, trong suốt, màu sắc huyền ảo như ánh bạc lấp lánh, xé toạc không gian trước mặt tôi rồi biến mất, nuốt chửng vào lòng bàn tay. Một cảm giác nóng rực chạy dọc sống lưng — và tôi biết, tôi vừa hấp thụ thứ gì đó. Sinh lực của tôi trào dâng, mạnh mẽ đến mức tôi cảm nhận được từng tế bào trong cơ thể đang hồi sinh. Minh và bà lão đứng sững, mắt mở to không tin nổi. Tôi nhìn xuống tay mình — nó không run nữa. Cơ thể tôi đầy sức sống, như vừa được tiếp thêm một luồng năng lượng kỳ lạ. "Lên xe," tôi nói, giọng bình thản. "Chúng ta đi tiếp."
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Quay lại nhìn hai người, mỉm cười: "Đừng sợ. Tôi vẫn là tôi — chỉ là tôi vừa nhận lại một phần của mình thôi."
Tôi quay lại nhìn hai người, nở một nụ cười nhẹ — nụ cười không còn mệt mỏi như trước, mà có chút tự tin lạ thường. "Đừng sợ. Tôi vẫn là tôi — chỉ là tôi vừa nhận lại một phần của mình thôi." Minh nhìn tôi, mắt hắn có tia gì đó như vừa hiểu vừa không. Bà lão khẽ thở phào, tay đặt lên ngực: "Trời ơi... bà tưởng cháu gặp chuyện gì rồi chứ." Tôi bước lên xe, ngồi vào ghế lái, cảm nhận sinh lực dồi dào chảy trong huyết quản. Lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy trong thế giới này, tôi cảm thấy mình thực sự sống. Minh ngồi vào ghế phụ, nhìn tôi một lúc rồi khẽ nói: "Cô có chắc là ổn không?" Tôi gật đầu, tay đặt lên vô lăng. Xa xa, qua kính chắn gió, bóng dáng con đập thủy điện bỏ hoang bắt đầu hiện ra sau những lùm cây.
BẠN ĐÃ CHỌN
khi tới được nơi tập hợp an toàn tôi nhìn thấy thế giới này thực sự thế nào, con người đã thay đổi họ ko chỉ trống ngoại địch là quái vật mà ngay cả đồng loại là loài người cũng ko khác gì lũ ngoài khi, thế giới mới tận thế chưa được mấy hôm mà họ như đã sắp mất hết nhân tính ... tôi thầm nghĩ thế giới tại sao lại như sắp sụp đổ như vậy... có khi là vì...ngoại địch khác chăng, nhớ đến 2 người kia như biết thế giới có tồn tại người có thể tự dưng xuất hiện như tôi thì tôi nghĩ ko phải ko thể, dù sao việc ko cẩn thận mà một thế giới bị phá hủy có thể có rất nhiều nguyên nhân
Trại quân sự hiện ra trước mắt tôi như một bức tranh hoang tàn của nhân loại. Cổng sắt bị xô lệch, vài bóng người đang lục soát đống đổ nát — không phải thây ma, mà là người sống. Họ giằng co nhau từng lon đồ hộp, ánh mắt thú dữ. Một người đàn ông gầy gò vừa bị đẩy ngã, hộp lương khô rơi khỏi tay, và kẻ khác giật lấy không chút do dự. Không ai giúp hắn đứng dậy. Tôi đứng lặng nhìn cảnh tượng đó, lòng lạnh toát. Mới mấy ngày tận thế — mà con người đã biến thành quái vật còn đáng sợ hơn thây ma ngoài kia. Tôi thì thầm trong đầu: "Thế giới này sụp đổ nhanh thế sao? Hay là do... có thứ gì khác đang hủy hoại nó?" Nhớ lại lời Minh và bà lão về những "Người Lạc Thế", tôi bỗng rùng mình. Biết đâu — tôi không phải kẻ xuyên không duy nhất.
BẠN ĐÃ CHỌN
tôi khẽ nhìn thế giới này rồi lại nhìn Minh và bà lão...tôi cảm nhận đc sự thân thiết của họ.... ko biết nghĩ bao lâu tôi khẽ cười hỏi họ muốn thế giới tươi đẹp trở lại ko
Tôi nhìn hai người — Minh với đôi mắt dù lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự lo lắng, bà lão với nụ cười hiền từ dù đã trải qua bao nhiêu năm tháng. Họ là những người đầu tiên tôi gặp, những người đã cho tôi chút hơi ấm giữa thế giới hoang tàn này. Tôi khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhưng chứa đựng điều gì đó sâu xa. "Hai người có muốn thế giới này trở lại tươi đẹp không?" Tôi hỏi, giọng bình thản nhưng ánh mắt lại sáng lên một tia quyết đoán lạ thường. Minh nhíu mày nhìn tôi, như đang cân nhắc xem tôi nói đùa hay nghiêm túc. Bà lão im lặng, tay siết nhẹ chiếc khăn quàng cổ. Cả hai đều chờ đợi điều tôi sắp nói tiếp theo.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


