Chương 8 / 9
Vạn Tâm Miêu
Vạn Tâm Miêu · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Tìm tình yêu đích thực
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Vạn Tâm Miêu từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Đeo vòng vào tay ngay lập tức, thử cảm nhận không gian bên trong — tò mò không kìm được
Chiếc vòng bạc vừa tay, mát lạnh khi chạm vào da. Tôi nhắm mắt, tập trung cảm nhận — và một không gian tối đen hiện ra trong tâm trí tôi, rộng chừng một căn phòng nhỏ. Trống trơn, nhưng có thể chứa được rất nhiều thứ. Tôi mở mắt, không giấu nổi sự kinh ngạc. Minh nhìn tôi, khẽ huýt sáo: "Không ngờ thứ này có thật." Bà lão mỉm cười, gật gù. "Bà giữ nó từ hồi chiến tranh, nhưng chưa bao giờ dùng. Nay nó có chủ mới rồi." Tôi nhìn xuống chiếc vòng trên cổ tay, lòng trào dâng một cảm giác khó tả — vừa phấn khích, vừa sợ hãi. Bàn tay vàng trong truyện đã thuộc về tôi thật rồi. Nhưng tôi biết — càng nhiều sức mạnh, càng nhiều nguy hiểm đang chờ.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi bà lão về nguồn gốc chiếc vòng — có thể bà biết thêm bí mật về nó mà chưa kể
Tôi ngắm nghía chiếc vòng trên cổ tay, ánh bạc lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt xuyên qua tán cây. "Bà ơi," tôi khẽ hỏi, "chiếc vòng này... bà có biết thêm gì về nó không? Ngoài việc chứa đồ, nó còn có khả năng gì khác không?" Bà lão im lặng một lúc, mắt nhìn xa xăm như đang lục tìm ký ức xa xưa. "Bà chỉ biết nó được truyền qua nhiều đời trong gia đình. Nghe nói thời xưa, nó không chỉ chứa đồ — mà còn có thể che giấu hơi thở của người đeo, khiến thú dữ và tà ma không phát hiện ra." Bà ngừng lại, thở dài. "Nhưng đó chỉ là truyền thuyết. Bà chưa bao giờ thử." Minh ngồi bên cạnh, im lặng lắng nghe, mắt không rời chiếc vòng.
BẠN ĐÃ CHỌN
cảm nhận cơ thể sinh lực ko có dấu hiệu tăng lên mầ hơi thắc mắc tại sao, khi trên đường xe chạy nhắm mắt nghe tiếng nói chuyện
Tôi nhắm mắt, dựa đầu vào ghế, cảm nhận hơi thở của mình — vẫn yếu, vẫn mệt. Sinh lực không hồi phục dù đã nghỉ ngơi. Một nỗi lo lắng âm ỉ len lỏi trong lòng. Tiếng nói chuyện của Minh và bà lão vọng bên tai tôi như từ xa lắm. "Đường tắt đó có nguy hiểm không, bác?" — giọng Minh khàn đặc. "Nguy hiểm thì có, nhưng nhanh hơn đường lớn cả ngày. Hồi xưa bà đi bộ đội, từng qua đó nhiều lần." — giọng bà lão trầm ấm. Xe chạy, đường xóc, tôi mơ màng giữa tỉnh và mê. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi: sinh lực không hồi phục — phải chăng vì tôi không phải người của thế giới này? Hay vì chiếc vòng đang hút năng lượng của tôi?
BẠN ĐÃ CHỌN
Bảo Minh tấp xe vào lề — tôi cần xuống xe, hít thở không khí, kiểm tra cơ thể mình thực sự
Tôi khẽ nói: "Minh, tấp xe vào lề đi." Hắn nhìn tôi, không hỏi gì, đánh lái vào một khoảng đất trống ven đường. Xe dừng, tôi mở cửa bước xuống. Không khí buổi chiều muộn se lạnh, mùi đất ẩm và cây cỏ khô hòa quyện. Tôi đứng im, hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể. Tay tôi run nhẹ, chân có cảm giác như không vững. Tôi nhìn xuống chiếc vòng bạc trên cổ tay — nó vẫn lấp lánh, vẫn mát lạnh. Nhưng tôi có cảm giác như nó đang thì thầm điều gì đó, một năng lượng vô hình chảy từ tay vào vòng. Minh bước xuống, đứng cạnh tôi. "Cô ổn không?" — giọng hắn lo lắng. Bà lão cũng hé cửa nhìn ra.
BẠN ĐÃ CHỌN
tôi khẽ cười, có vẻ đồ của nhóm nhân vật chính được thế giới ưu ái khó lấy nhưng tôi ko quan tâm ai bảo tôi bị kéo vào cái thế giới này chứ, dù ko biết lý do bản thân bị kéo tới nhưng đã tới thì phải lấy chút lãi chứ ko tôi sẽ nghẹn khuất chết mất, tôi khẽ nói thầm trong đầu với chiếc vòng rằng nó phải ngoan ngoãn đừng dở trò và thế giới tốt nhất lên trả sinh lực của tôi lại bình thường nếu ko tôi sẽ xé rách cái thế giới này... ko biết vì sao tôi cảm thấy bản thân có thể làm vậy dù ko nhớ gì
Tôi khẽ cười, một nụ cười lạnh lùng mà chính tôi cũng không hiểu tại sao mình lại có thể cười như vậy. Nhìn chiếc vòng trên tay, tôi thì thầm trong đầu: "Mày ngoan ngoãn một chút. Đừng có dở trò với tao." Rồi tôi ngước mắt lên bầu trời xám xịt, nói thầm với thế giới này: "Và mày — trả lại sinh lực cho tao. Nếu không, tao sẽ xé rách cái thế giới chết tiệt này ra từng mảnh." Lời nói vang lên trong đầu tôi như một lời đe dọa thực sự. Tôi không biết tại sao mình có thể nói vậy — nhưng trong sâu thẳm, tôi cảm thấy mình có thể làm được. Một cảm giác kỳ lạ, xa lạ, nhưng đầy quyền năng. Minh và bà lão nhìn tôi, không hiểu chuyện gì, chỉ thấy tôi đứng im lặng nhìn chiếc vòng rồi nhìn lên trời.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


