Chương 7 / 9
Vạn Tâm Miêu
Vạn Tâm Miêu · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Tìm tình yêu đích thực
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Vạn Tâm Miêu từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
phát hiện sắp gặp bầy tang thi nguy hiểm, bở bà lão mà chạy bà sẽ chết nhưng đưa theo thì sợ ko đủ sức cũng như ko thân đến thế... nhớ đến trong cốt truyện hình như bà lão có bàn tay vàng, là một vòng tay có không gian, tôi quyết định cứu bà nên xe đổ đầy xăng và chạy, cứu đúng người thì bàn tay vàng tôi lẵng tay trước...cứu sai thì coi như ko phụ với lòng, dù sao cũng là con người thứ hai tôi gặp đc
Tôi nhìn bà lão, rồi nhìn bóng thây ma đang đến gần. Trong đầu tôi vụt qua một ý nghĩ — cuốn tiểu thuyết tôi từng đọc, có một nhân vật phụ là bà lão với chiếc vòng tay không gian. Không chần chừ, tôi lao vào nhà, đỡ bà dậy: "Bà lên xe với cháu!" Bà lão ngỡ ngàng nhưng không kháng cự. Tôi dìu bà ra sân, nhét bà lên ghế sau xe bán tải. Minh nhìn tôi như nhìn người điên, nhưng không nói gì. Tôi đổ nốt xăng, nhảy lên xe, nổ máy. Chiếc xe lao vọt đi ngay khi những thây ma đầu tiên tràn vào sân. Qua kính chiếu hậu, tôi thấy chúng vồ vào khoảng không — suýt chút nữa thì tóm được chúng tôi. Bà lão ngồi sau, thở hổn hển, run rẩy nói: "Cảm ơn cháu... cảm ơn cháu..." Tôi nhìn lướt qua cổ tay bà — một chiếc vòng bạc cũ kỹ, mờ nhạt, nhưng có khắc những hoa văn kỳ lạ. Tim tôi đập mạnh. Đúng rồi.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Rẽ vào một con đường nhỏ, tấp xe vào lề — cần kiểm tra vết thương cho Minh và hỏi bà lão có biết đường tắt đến trại quân sự không
Tôi đánh lái rẽ vào một con đường nhỏ len lỏi giữa những lùm cây rậm rạp, rồi tấp xe vào lề. Tiếng máy xe tắt lịm, không gian bỗng chìm vào tĩnh lặng — chỉ còn tiếng thở dốc của Minh và tiếng gió thổi qua những tán cây khô héo. Tôi quay xuống kiểm tra vai hắn — băng gạc đã thấm đỏ, nhưng máu không còn chảy nhiều. Minh nhăn mặt nhưng gật đầu ra hiệu ổn. Bà lão ngồi sau, tay vẫn run run ôm chiếc vòng bạc trên cổ tay. Bà nhìn tôi, giọng yếu ớt: "Cháu à... bà biết đường tắt về phía bắc. Hồi còn trẻ, bà từng đi bộ đội, thuộc lòng mấy con đường mòn trong vùng này." Mắt bà ánh lên một tia tự hào hiếm hoi. "Nhưng mà — có một cái đập thủy điện bỏ hoang trên đường đó. Nghe nói gần đây có người lạ mặt tụ tập ở đó."
BẠN ĐÃ CHỌN
Đưa nước và bánh quy cho cả hai — Minh cần hồi sức, bà lão cũng yếu, phải lo cho sức khỏe trước khi đi tiếp
Tôi với tay ra ghế sau, lấy chai nước và hộp bánh quy từ túi đồ. Đưa cho Minh trước — hắn nhận lấy, uống một hơi dài, nước chảy lấm lem cằm. Rồi tôi quay ra đưa cho bà lão. Bà run run cầm lấy, mắt nhìn tôi đầy biết ơn. "Cháu tốt quá... giữa thời thế này mà còn lo cho người già." Bà cắn một miếng bánh, nhai chậm rãi. Minh ngồi dựa vào ghế, thở đều hơn. Hắn nhìn tôi, ánh mắt có gì đó khác — không còn lạnh lùng như lúc đầu nữa. "Cô biết không," hắn khẽ nói, "lần đầu tiên có người lo cho tôi như vậy." Giọng hắn khàn đi, rồi hắn quay mặt ra cửa sổ, giấu đi cảm xúc. Bà lão nhìn cả hai, khẽ mỉm cười — một nụ cười hiền hậu giữa ngày tận thế.
BẠN ĐÃ CHỌN
tôi nhận ra sinh lực của bản thân giảm rồi nên quyết định giao lại quyền hành động cho 2 người để bản thân giữ sức, chỗ đập thủy điện và đám người kia hẳn là đám nhân vật chính đã biết trước tận thế nên tụ tập thu vật tư, tôi ko lo sẽ gặp phải họ vì dù sao họ cũng ko thể vứt bỏ hình tượng chính nghĩa mà hại bọn tôi nên thoải mái nghỉ ngơi
Tôi dựa lưng vào ghế lái, mắt nhắm nghiền, hơi thở chậm lại. Cảm giác mệt mỏi ập đến sau những giờ căng thẳng — vai tôi nhức nhối, tay chân rã rời. "Tôi nghỉ một lát," tôi nói với hai người. "Minh, bà ơi — hai người quyết định giúp tôi nhé. Tôi tin hai người." Minh nhìn tôi, gật đầu. Bà lão khẽ thở dài, rồi kéo tay áo lên, để lộ chiếc vòng bạc sáng dưới ánh nắng yếu ớt. "Cháu à," bà nói nhẹ, "bà có thứ này. Bà đã giấu suốt mấy chục năm. Nhưng giờ — có lẽ là lúc nên dùng nó." Mắt bà nhìn tôi, như chờ đợi phản ứng. Minh ngồi bên cạnh, mắt mở to nhìn chiếc vòng.
BẠN ĐÃ CHỌN
tôi nhìn bà lão có vẻ muốn tặng đồ cho tôi mà bỗng cười, nụ cười thật lòng mà hơi xen lẫn ngây ngô trẻ con thường tôi chỉ cười với người thân của mình và nói ra bà hẵn khỏe và có thể sống tiếp nếu vận dụng tốt vòng tay đó, tôi biết bà lão nếu tặng vòng có thể sẽ mất đi một năng lực để tự bảo vệ bản thân nên nói ra cho bà tác dụng, vì bà hẳn khá giống bà tôi nên tôi mới nói như vậy còn nếu bà nhất quyết đưa vậy tôi đương nhiên sẽ nhận dù sao cũng là 1 trong những bàn tay vàng quý hiếm mà, đồ tới tay ko lấy thì tiếc,
Tôi bật cười — một nụ cười nhẹ, thật lòng, thoáng chút ngây ngô như hồi còn nhỏ hay cười với bà ngoại. "Bà ơi," tôi nói, giọng dịu dàng, "bà hãy giữ nó mà dùng. Bà còn khỏe, còn có thể sống tiếp — nếu biết cách vận dụng chiếc vòng này, bà sẽ tự bảo vệ được mình." Tôi nhìn bà lão, ánh mắt chân thành. "Bà làm tôi nhớ đến bà ngoại tôi quá. Nên tôi không muốn bà mất đi thứ có thể cứu mạng mình." Bà lão nghe tôi nói, mắt bỗng đỏ hoe. Bà cúi xuống, lặng lẽ lau nước mắt. "Cháu gái à... cháu tốt với bà quá." Bà ngước lên, nở một nụ cười hiền từ. "Nhưng bà đã sống bảy mươi năm rồi, biết rõ khi nào nên cho đi. Cháu xứng đáng có nó hơn bà." Bà tháo chiếc vòng bạc, nhẹ nhàng đặt vào tay tôi.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


