Chương 21 / 36
Xà Ảnh: Mật lệnh Tần Vương
Mạc Phàm · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Mạc Phàm từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
"Nếu hắn có chìa khóa cửa đông cung, vậy đêm trăng tròn hắn chắc chắn sẽ có mặt. Hãy cho tôi quyền bắt hắn ngay lập tức."
Tần Doanh Chính nhìn tôi, mắt ngài ánh lên vẻ do dự. "Bắt Vương Kỳ ngay lúc này có thể khiến đồng bọn của hắn nghi ngờ và thay đổi kế hoạch. Nếu hắn không phải là kẻ áo bào đen, chúng ta sẽ mất một manh mối quan trọng." Ngài ngừng lại, gõ tay lên bàn: "Nhưng nếu ngươi chắc chắn... ta sẽ cho ngươi lệnh bắt hắn."
BẠN ĐÃ CHỌN
"Ngài nói đúng. Hãy để tôi theo dõi hắn thêm một ngày – nếu hắn có hành động khả nghi, tôi sẽ ra tay."
Tần Doanh Chính gật đầu, ngài rút từ trong tay áo ra một tấm lệnh bài nhỏ bằng đồng đen, khắc chữ "Tần" ở mặt trước và một đường vẽ hình rắn uốn mình ở mặt sau. "Cầm lấy. Đây là lệnh bài cho phép ngươi tự do đi lại trong cấm cung và điều động thị vệ khi cần." Ngài nhìn tôi, mắt sắc lạnh: "Đừng để ta thất vọng."
Tôi cầm lấy tấm lệnh bài, cảm nhận sức nặng của nó trong lòng bàn tay. Một công cụ quyền lực, nhưng cũng là một lời cam kết – nếu thất bại, tôi sẽ phải trả giá bằng mạng sống.
BẠN ĐÃ CHỌN
Vậy là tôi đã có 2 lệnh bài
Tôi cầm hai tấm lệnh bài trong tay – một từ Lý Tĩnh để tiếp cận kẻ áo bào đen, một từ Tần vương để điều động thị vệ. Cả hai đều nặng như mạng sống. Tôi hít sâu, bước ra khỏi thư phòng, ánh trăng non chiếu xuống hành lang vắng.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đến kho binh khí phía đông, tìm Vương Kỳ và thử hắn bằng câu "rắn nuốt mặt trời".
Tôi bước nhanh về phía đông, tay siết chặt hai tấm lệnh bài. Kho binh khí hiện ra trước mắt – một tòa nhà thấp bằng đá xám, cửa gỗ bọc sắt, hai tên lính canh đứng hai bên. Một người đàn ông cao lớn, vai rộng, đang đứng trước cửa, tay cầm một thanh kiếm lau chùi. Hắn ngẩng lên khi thấy tôi – mặt chữ điền, mắt sắc, râu quai nón rậm. Vương Kỳ.
"Ngươi là ai? Đến đây làm gì?" – giọng hắn trầm, cảnh giác.
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, thả nhẹ câu nói như vô tình: "Có người bảo ta đến nói với ngươi rằng con rắn đã sẵn sàng nuốt mặt trời."
BẠN ĐÃ CHỌN
Quan sát phản ứng của hắn – nếu hắn biết, mắt hắn sẽ dao động. Nếu không, hắn sẽ ngơ ngác.
Vương Kỳ nghe câu nói, tay hắn khựng lại trên chuôi kiếm. Một khoảnh khắc – rất ngắn – nhưng tôi thấy mắt hắn dao động, đồng tử co lại như thể vừa bị điện giật. Hắn nhìn tôi, môi mấp máy, rồi bỗng nhiên nở một nụ cười gượng: "Ngươi nói gì lạ vậy? Ta không hiểu." Nhưng tay hắn vẫn siết chặt chuôi kiếm, các đốt ngón tay trắng bệch.
Tôi biết rồi. Hắn hiểu.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



