Chương 22 / 36

Xà Ảnh: Mật lệnh Tần Vương

Mạc Phàm · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Mạc Phàm
Chỉ số ở chương 22
Sinh Lực20/100
Kỹ Năng92/100
May Mắn60/100

Mục tiêu

Sống sót bằng mọi giá

Quan hệ

Lý Tĩnh
đồng minh bất đắc dĩ
Hàn Cốc
khai báo, hoảng sợ
Vương Kỳ
nghi ngờ cao độ, sắp lộ diện
Mạnh Nghị
đồng minh tin cậy
Thái giám già
nghi ngờ cao độ, đang âm mưu
Lão áo bào đen
đồng minh tạm thời
Tần Doanh Chính
tin tưởng sâu sắc, phối hợp nhịp nhàng
Người trẻ áo xám
khai báo, hoảng sợ

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Mạc Phàm từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 106

BẠN ĐÃ CHỌN

Cười lớn, vỗ vai hắn: "Đùa thôi! Lý Tĩnh bảo ta đến lấy thuốc. Hắn nói ngươi có thứ gì đó cho hắn?" – tiếp tục giả vờ để hắn lộ thêm.

Vương Kỳ nhìn tôi, mắt hắn vẫn còn chút nghi ngờ, nhưng nghe tôi nhắc đến Lý Tĩnh, hắn hơi thả lỏng vai. "À... Lý Tĩnh. Lão già đó lại sai người đến lấy thuốc à?" – hắn cười gượng, quay vào trong kho, lục lọi trên kệ gỗ. Tôi theo sau, mắt lướt nhanh khắp phòng – những dãy giáo dài, kiếm, cung tên xếp ngay ngắn. Một góc phòng có một cánh cửa nhỏ, khép hờ.

Hắn đưa cho tôi một gói giấy nhỏ: "Cầm lấy. Bảo lão già lần sau tự đến mà lấy, đừng sai người khác." Nhưng khi tôi nhận lấy, tôi thấy trên cổ tay hắn, dưới lớp tay áo, ló ra một hình xăm đen – một con rắn uốn mình.

Lượt 107

BẠN ĐÃ CHỌN

"Ngươi có hình xăm đẹp đấy. Rắn uốn mình – có ý nghĩa gì không?"

Vương Kỳ khựng lại, tay hắn vô thức kéo tay áo xuống che hình xăm. Mắt hắn tối sầm, giọng trở nên lạnh lẽo: "Chỉ là một hình xăm bình thường thời trẻ. Ngươi tò mò quá rồi." Nhưng tay kia của hắn đã lén lần về phía chuôi kiếm – một động tác nhỏ, nhưng tôi thấy rõ.

Lượt 108

BẠN ĐÃ CHỌN

Giả vờ không để ý, cười xòa: "Ta chỉ hỏi cho vui thôi. Cảm ơn thuốc, ta đi đây." – rồi bước ra ngoài, nhưng sẽ quay lại theo dõi hắn từ xa.

Tôi cười xòa, vẫy tay chào Vương Kỳ rồi bước ra khỏi kho binh khí. Nhưng thay vì đi thẳng, tôi nấp vào bóng tối của một cây cổ thụ gần đó, mắt không rời khỏi cánh cửa gỗ bọc sắt. Quả nhiên, chỉ vài phút sau, Vương Kỳ bước ra, nhìn trái nhìn phải, rồi lẻn vào một lối nhỏ phía đông – lối đi mà Lý Tĩnh đã mô tả.

Tôi lặng lẽ theo sau, giữ khoảng cách an toàn. Hắn đi nhanh, dừng lại trước một căn phòng nhỏ nằm khuất sau dãy nhà kho. Một người đàn ông mặc áo xám đang đợi sẵn ở cửa.

Lượt 109

BẠN ĐÃ CHỌN

Áp sát hơn, cố gắng nghe nội dung cuộc nói chuyện giữa Vương Kỳ và người áo xám.

Tôi lặng lẽ áp sát, nấp sau một thùng gỗ lớn cạnh bức tường. Giọng Vương Kỳ vọng ra, khàn đặc: "...nó biết câu 'rắn nuốt mặt trời'. Một thằng trẻ, mặt lạnh như tiền, hỏi ta về hình xăm." Người áo xám đáp, giọng the thé: "Nó là người của Lý Tĩnh? Hay của ai?" Vương Kỳ: "Lý Tĩnh không dám sai người đến thử ta. Có thể là người của Tần vương. Phải báo cho chủ nhân ngay."

Tim tôi đập nhanh. Chủ nhân – vậy còn có kẻ đứng trên Vương Kỳ.

Lượt 110

BẠN ĐÃ CHỌN

Bất ngờ xông ra, khống chế cả hai trước khi chúng kịp báo tin cho "chủ nhân".

Tôi bật người ra khỏi bóng tối, đoản kiếm trong tay xé gió lao thẳng về phía Vương Kỳ. Hắn kịp quay lại, mắt mở to, tay với lấy chuôi kiếm – nhưng tôi đã đến trước. Mũi kiếm áp sát yết hầu hắn, tay trái tôi chộp lấy cổ tay người áo xám, bẻ mạnh. Một tiếng rắc khô, hắn rú lên rồi gục xuống.

"Cả hai đừng cử động. Ta nói, các ngươi nghe."

Kỹ Năng +2May Mắn 2
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.