Chương 28 / 36
Xà Ảnh: Mật lệnh Tần Vương
Mạc Phàm · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Mạc Phàm từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Trong lúc chờ Mạnh Nghị, tiếp tục tra khảo thái giám già về những lần gặp "Huyền Vũ" gần đây nhất.
Thái giám già run lên khi tôi nhắc lại cái tên đó. Hắn nuốt nước bọt, mắt đảo quanh như thể sợ bóng tối có tai. "Lần cuối... là ba đêm trước. Hắn đến kho thảo dược, gặp Lý Tĩnh. Ta núp sau thùng gỗ, nghe hắn nói về 'cửa đông cung' và 'canh ba'." Hắn ngừng lại, thở dốc: "Hắn có đưa cho Lý Tĩnh một túi vải đỏ. Ta không thấy rõ bên trong, nhưng nghe tiếng kim loại va chạm – có thể là chìa khóa."
BẠN ĐÃ CHỌN
"Ngươi có thấy mặt Huyền Vũ lần đó không? Hắn có đeo mặt nạ không?"
Thái giám già lắc đầu, mắt đầy sợ hãi: "Hắn luôn đeo mặt nạ đồng khi gặp ta và Lý Tĩnh. Nhưng lần đó, khi hắn quay lưng bước ra cửa, ta thấy gáy hắn có một vết bớt đỏ – hình như là một vết bớt hình chiếc lá." Hắn ngừng lại, thở dốc: "Đó là lần đầu tiên ta thấy được điều đó. Hắn thường đội mũ cao che kín gáy."
BẠN ĐÃ CHỌN
"Ngươi có dám đối chất với Lý Tĩnh về chuyện này không? Để xem hắn có nhận ra Huyền Vũ không?"
Thái giám già tái mặt, môi run run: "Đối... đối chất với Lý Tĩnh? Hắn sẽ giết ta mất! Hắn là tay sai thân tín nhất của Huyền Vũ!" – hắng lùi lại, nhưng tôi giữ chặt vai hắn.
Tần Doanh Chính đứng dậy, giọng lạnh như băng: "Ngươi sẽ đối chất. Có trẫm ở đây, không ai dám động đến ngươi."
BẠN ĐÃ CHỌN
Đưa thái giám già đến kho thảo dược, để hắn chỉ ra nơi Lý Tĩnh giấu chìa khóa – lấy tang vật trước.
Tôi nắm chặt cánh tay thái giám già, kéo hắn ra khỏi thư phòng. Tần Doanh Chính ra hiệu cho hai thị vệ đi theo. Chúng tôi lướt qua những hành lang tối, đến trước kho thảo dược phía đông. Cánh cửa gỗ khép hờ, bên trong tối om, mùi thảo mộc khô và bụi bặm xộc vào mũi.
Thái giám già chỉ vào một góc khuất sau kệ gỗ lớn, giọng run run: "Dưới tấm ván lỏng đó... hắn giấu chìa khóa và một túi vải đỏ."
BẠN ĐÃ CHỌN
Không động vào ván, hỏi thái giám già: "Ngươi có chắc không? Nếu không có gì, ngươi sẽ chết ngay tại đây."
Thái giám già run lên bần bật dưới ánh mắt tôi, mồ hôi lạnh chảy dài trên mặt. "Chắc... chắc chắn mà! Đêm hôm trước ta tận mắt thấy hắn giấu dưới đó! Một túi vải đỏ có thêu rắn đen, bên trong có chìa khóa và một cuộn da!" – hắng nói dồn dập, mắt van xin.
Tôi nhìn hắn một lúc, rồi gật đầu với thị vệ. Người thị vệ cúi xuống, nhấc tấm ván lỏng lên. Bên dưới, một túi vải đỏ hiện ra, trên mặt thêu hình rắn đen uốn mình.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



