Chương 4 / 36
Xà Ảnh: Mật lệnh Tần Vương
Mạc Phàm · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Mạc Phàm từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Im lặng nhặt thanh đoản kiếm của tên thích khách, xem xét kỹ lưỡng hoa văn trên chuôi.
Tôi cúi xuống nhặt thanh đoản kiếm, ngón tay lướt nhẹ trên chuôi. Hoa văn khắc tinh xảo – hình rắn quấn quanh mặt trời. Một biểu tượng lạ, không phải của Triệu, Tần, hay bất kỳ lục quốc nào.
Tần Doanh Chính nhíu mày nhìn tôi, rồi quay sang tên thích khách đang thoi thóp. Hắn ra lệnh cho lính canh: "Treo hắn lên, tra khảo đến khi mở miệng. Ta muốn biết ai đứng sau."
Rồi hắn nhìn tôi: "Ngươi thấy gì?"
Tôi giơ thanh kiếm lên ánh đuốc: "Biểu tượng này không thuộc thời đại này, thưa bệ hạ. Nó giống một dấu ấn từ tương lai xa hơn cả thời đại của thần."
Mặt Tần Doanh Chính tối sầm lại.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nói tiếp: "Có kẻ từ tương lai cũng xuyên không về đây, nhưng với mục đích ngược lại với thần."
Mắt Tần Doanh Chính co lại như một con mãnh thú chuẩn bị vồ mồi. Hắn không nói gì trong vài giây, chỉ nhìn chằm chằm vào biểu tượng trên chuôi kiếm. Không khí trong thư phòng đặc quánh căng thẳng.
"Ngươi nói... có kẻ từ tương lai đến để giết trẫm?" – giọng hắn trầm xuống, nhưng ẩn chứa một sự lạnh lẽo đáng sợ – "Vậy thì chúng ta đang chơi một ván cờ mà đối thủ biết trước nước đi của trẫm."
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt bên ngoài. Từ xa, tiếng chiêng báo động vọng về từ hướng Hàm Cốc Quan.
"Trẫm có một quyết định." – hắn quay lại, mắt sáng quắc – "Ngươi sẽ đến Hàm Cốc Quan. Nhưng không phải để chiến đấu – mà để tìm ra kẻ đang đứng sau tất cả. Trẫm sẽ phong ngươi làm 'Ám Vệ', có quyền hành động độc lập trong toàn bộ lãnh thổ Tần."
BẠN ĐÃ CHỌN
Lắc đầu: "Bệ hạ, nếu thần rời khỏi đây, ngài sẽ không còn người bảo vệ am hiểu về tương lai. Hãy để thần ở lại."
Tần Doanh Chính nhìn tôi một lúc, đôi mắt đen sâu thẳm như muốn xuyên thấu tâm can. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, rồi quay lại bàn đá, tay vuốt nhẹ một cuộn lụa.
"Ngươi nói đúng." – giọng hắn trầm xuống – "Nhưng nếu ở lại, ngươi phải chứng minh được giá trị của mình. Trẫm không thể giữ một kẻ chỉ biết nói suông."
Hắn ngẩng lên, mắt sắc như dao: "Đêm nay, trẫm sẽ mở yến tiệc trong chính điện. Tất cả quan lại đều có mặt. Ngươi sẽ đứng cạnh trẫm, và bằng mắt thường, ngươi sẽ chỉ cho trẫm thấy – ai trong số họ mang dấu ấn của kẻ thù."
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn thẳng vào mắt hắn: "Thần có thể chỉ ra kẻ phản bội ngay trong đêm nay. Nhưng thần cần một vật – con dấu của Triệu Cao. Hãy cho thần mượn nó."
Mắt Tần Doanh Chính lóe lên một tia ngạc nhiên, rồi nhanh chóng thay bằng vẻ thích thú lạnh lùng. Hắn bật cười khẽ, tay vuốt nhẹ râu.
"Con dấu của Triệu Cao?" – hắn lặp lại, giọng đầy ẩn ý – "Ngươi muốn dùng nó để làm gì?"
Hắn đứng dậy, bước đến một chiếc hộp gỗ khảm vàng trên kệ. Mở nắp, hắn lấy ra một con dấu nhỏ bằng ngọc bích, trên mặt khắc chữ "Triệu".
"Đây là con dấu Triệu Cao dùng để đóng các chiếu chỉ do hắn soạn thảo. Ngươi có một đêm để dùng nó. Nhưng nếu ngươi thất bại..." – hắn dừng lại, mắt lạnh tanh – "...trẫm sẽ không cần ngươi nữa."
BẠN ĐÃ CHỌN
Đặt con dấu xuống, nhìn thẳng: "Thần không cần con dấu. Thần chỉ muốn xem phản ứng của ngài khi nghe đến tên hắn. Giờ thần đã biết – ngài cũng nghi ngờ Triệu Cao."
Mặt Tần Doanh Chính biến sắc trong tích tắc – một tia giận dữ, rồi nhanh chóng thay bằng nụ cười lạnh. Hắn vỗ tay nhẹ, tiếng vang khô khốc trong thư phòng.
"Ngươi thông minh đấy, Mạc Phàm. Quá thông minh." – hắn bước đến bên tôi, giọng thì thào – "Đúng vậy, trẫm nghi ngờ hắn. Nhưng Triệu Cao có quá nhiều tai mắt trong cung. Một lời nói sai có thể khiến trẫm mất mạng."
Hắn dừng lại, mắt nhìn vào màn đêm bên ngoài: "Đêm nay, trẫm sẽ cho ngươi cơ hội. Hãy đến dự yến tiệc, đứng cạnh trẫm. Và khi ngươi nhìn thấy kẻ đó, hãy nói cho trẫm biết – bằng cách đặt tay lên chén rượu."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



