Chương 5 / 36
Xà Ảnh: Mật lệnh Tần Vương
Mạc Phàm · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Mạc Phàm từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Hạ giọng: "Bệ hạ, đêm nay sẽ có ám sát. Không phải từ chén rượu, mà từ một mũi tên độc bắn từ xa. Hãy để thần đứng ở vị trí cao nhất trong điện."
Mắt Tần Doanh Chính lóe lên một tia nguy hiểm. Hắn không hỏi làm sao tôi biết, chỉ gật đầu chậm rãi.
"Vị trí cao nhất trong điện là xà nhà phía đông, nơi treo đèn lồng khổng lồ. Từ đó có thể quan sát toàn bộ yến tiệc." – hắn nói, giọng thì thào – "Nhưng nếu ngươi ở đó, ai sẽ bảo vệ trẫm dưới đất?"
Từ xa, tiếng chiêng báo hiệu yến tiệc sắp bắt đầu vang lên dồn dập. Bóng tối bên ngoài thư phòng như đặc lại, nuốt chửng mọi ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn.
BẠN ĐÃ CHỌN
"Không, thần sẽ bố trí hai người ở dưới – một giả trang thành ngài, một thật đứng trong bóng tối. Kẻ ám sát sẽ bắn vào bù nhìn."
Tần Doanh Chính nhíu mày suy nghĩ, rồi khẽ gật đầu. Hắn vỗ nhẹ vào vai tôi – một cử chỉ bất ngờ từ một vị vua lạnh lùng.
"Ngươi tính toán chu đáo. Trẫm sẽ cho ngươi mượn một thân tín giống trẫm nhất – tên Lý Dương, từng là kép hát trong cung, có thể giả dạng bất kỳ ai." – hắn nói, rồi đột ngột hạ giọng – "Nhưng có một điều ngươi chưa tính đến. Kẻ ám sát không chỉ có một mũi tên. Nếu hắn bắn trượt, hắn sẽ có kế hoạch dự phòng. Và kế hoạch đó... có thể đến từ ngay bên cạnh trẫm."
Tiếng bước chân dồn dập vọng từ ngoài hành lang – quân lính bắt đầu dọn dẹp, chuẩn bị cho yến tiệc.
BẠN ĐÃ CHỌN
"Hãy cho thần một thanh kiếm giấu trong khay trà. Thần sẽ cải trang thành thái giám hầu rượu, đứng ngay sau ghế ngài."
Tần Doanh Chính nhìn tôi một lúc, rồi khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười hài lòng. Hắn gật đầu, bước đến giá treo binh khí, lấy ra một thanh đoản kiếm mỏng như lưỡi tre, tra vào một khay gỗ đựng trà.
"Đây là 'Hàn Thiết', mỏng nhưng sắc như tơ. Giấu dưới đáy khay, chỉ cần nghiêng nhẹ là rút được." – hắn đưa cho tôi, mắt sáng quắc – "Ngươi sẽ hầu rượu bên trái trẫm. Nhớ, chỉ một động tác sai là đầu ngươi lìa khỏi cổ."
Tôi nhận khay trà, cảm nhận thanh kiếm lạnh ngắt dưới lớp gỗ. Bên ngoài, tiếng nhạc bắt đầu vang lên – yến tiệc sắp bắt đầu.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nói nhỏ: "Trước khi vào điện, hãy cho thần nhìn qua danh sách quan khách. Thần cần biết mặt tất cả những kẻ có thể ra tay."
Tần Doanh Chính gật đầu, ra hiệu cho một thái giám đứng gần đó. Hắn ta biến mất và quay lại ngay với một cuộn lụa dài, trên đó viết đầy tên các quan lại tham dự yến tiệc. Tần Doanh Chính đưa cho tôi, mắt không rời khỏi mặt tôi khi tôi đọc.
Danh sách dài, nhưng tôi chỉ tập trung vào những cái tên quan trọng: Triệu Cao, Lý Tư, Vương Tiễn, Mông Điềm... và một cái tên lạ – Hàn Cốc, một thương nhân giàu có mới được phong tước, không rõ lai lịch.
Tần Doanh Chính thì thào: "Hàn Cốc là kẻ mới nổi, tự dâng vàng bạc cho triều đình. Trẫm chưa tin hắn. Hắn sẽ ngồi dãy cuối."
BẠN ĐÃ CHỌN
Hãy để thần giả làm thái giám cạnh ngài, thần biết là ai. Nếu có biến cố thần sẽ ra tay
Tần Doanh Chính gật đầu, không nói thêm. Hắn phất tay, một thái giám già bước ra dẫn tôi vào phòng thay y phục. Bộ đồ thái giám màu xám sẫm rộng thùng thình nhưng đủ để giấu thanh Hàn Thiết dưới khay trà.
Khi tôi trở lại, yến tiệc đã bắt đầu. Ánh đuốc bập bùng, tiếng đàn sáo du dương. Tần Doanh Chính ngồi trên long ỷ cao, mắt hắn quét qua đám quan khách đông đúc. Bên trái hắn, một vị trí để trống – dành cho Triệu Cao, người vẫn chưa đến.
Tôi đứng nép sau ghế, mắt lướt qua từng khuôn mặt. Ở dãy cuối, Hàn Cốc đang nâng chén, mắt hắn không nhìn rượu mà nhìn về phía xà nhà.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



