Chương 6 / 36
Xà Ảnh: Mật lệnh Tần Vương
Mạc Phàm · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Mạc Phàm từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
"Bệ hạ, hãy giả vờ gọi thần rót rượu. Khi thần cúi xuống, hãy nói cho thần biết – Triệu Cao đã đến chưa?"
Tần Doanh Chính khẽ gật đầu, mắt vẫn dán vào đám quan khách. Hắn giơ tay, ra hiệu cho tôi lại gần. Tôi cúi xuống, khay trà che khuất nửa mặt, thì thầm: "Bệ hạ?"
Giọng hắn khẽ như gió thoảng: "Triệu Cao chưa đến. Hắn sai người báo là đau lưng. Nhưng trẫm biết hắn đang ở đâu đó trong bóng tối, chờ thời cơ."
Từ phía cuối điện, Hàn Cốc đột nhiên đứng dậy, tay nâng chén rượu: "Bệ hạ! Thần xin phép được dâng một tuần rượu chúc mừng thái bình thịnh thế!"
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn. Hắn bước lên, mỗi bước chân đều đặn, tay không hề run.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lùi lại nửa bước, tay lén chạm vào chuôi Hàn Thiết giấu dưới khay trà.
Tay tôi lén chạm vào chuôi Hàn Thiết, lòng bàn tay lạnh toát. Hàn Cốc vẫn bước tới, nụ cười trên môi nhưng mắt hắn không cười – đôi mắt như hai mũi tên đang nhắm thẳng vào Tần Doanh Chính.
Hắn dừng lại trước long ỷ, quỳ một gối dâng chén rượu. Nhưng thay vì đưa lên, hắn giữ chặt chén, mắt nhìn xuống đáy rượu như đọc một lời nguyền.
"Bệ hạ, rượu này được ủ từ nho vùng Tây Vực, do chính tay thần mang về." – giọng hắn trầm ấm, nhưng có gì đó nghèn nghẹn – "Xin ngài hãy nếm thử."
Tần Doanh Chính đưa tay ra, nhưng tôi thấy ngón tay hắn khựng lại giữa không trung. Một khoảnh khắc căng thẳng đến nghẹt thở.
BẠN ĐÃ CHỌN
Giữ nguyên vị trí, thì thầm chỉ đủ cho Tần Doanh Chính nghe: "Đừng uống, đó là mồi nhử."
Tần Doanh Chính khựng lại, tay hắn dừng giữa không trung. Mắt hắn không nhìn tôi, nhưng tôi biết hắn đã nghe. Hắn cười nhạt, hạ tay xuống, phẩy nhẹ:
"Trẫm hơi mệt. Để rượu đó, lát nữa trẫm sẽ uống."
Hàn Cốc thoáng biến sắc, nhưng nhanh chóng lấy lại nụ cười. Hắn đặt chén rượu xuống bàn, lui về chỗ cũ. Nhưng tôi thấy – khi hắn quay lưng, tay phải hắn khẽ động, một dấu hiệu vô cùng nhỏ về phía xà nhà.
Trên cao, một bóng đen khẽ động giữa những dải lụa đỏ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Giả vờ làm rơi khay trà, cúi xuống nhặt và thì thầm với Tần Doanh Chính: "Xà nhà phía đông, bệ hạ. Hãy lui vào cột đá."
Tôi làm rơi khay trà, tiếng sứ vỡ loảng xoảng khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Cúi xuống nhặt, tôi thì thầm nhanh như cắt: "Xà nhà phía đông, bệ hạ. Hãy lui vào cột đá."
Tần Doanh Chính không chút do dự. Hắn đứng dậy, giả vờ xoa trán: "Trẫm hơi choáng. Có lẽ rượu quá mạnh." Hắn lùi về phía cột đá lớn sau long ỷ, tay vờ vịn vào vai một thái giám.
Cùng lúc, tôi thấy bóng đen trên xà nhà khẽ động. Một tia sáng lóe lên – đầu mũi tên tẩm độc đang nhắm thẳng vào chỗ Tần Doanh Chính vừa đứng.
BẠN ĐÃ CHỌN
Hét lớn: "Có thích khách!" rồi lao đến chắn trước mặt Tần Doanh Chính, dùng thân mình làm khiên.
Tôi hét lớn: "Có thích khách!" rồi lao đến chắn trước mặt Tần Doanh Chính. Cùng lúc, mũi tên từ xà nhà lao vun vút. Nó cắm phập vào vai tôi, xuyên qua lớp áo thái giám – một nhát đau nhói, nhưng không trúng huyệt tử.
Tần Doanh Chính nắm chặt vai tôi, kéo tôi vào sau cột đá. Hắn nhìn tôi, mắt ánh lên một tia gì đó khác lạ – không chỉ là biết ơn, mà còn là sự công nhận.
Bên dưới, hỗn loạn nổ ra. Quân lính ập vào, quan khách la hét. Bóng đen trên xà nhà đã biến mất, để lại một sợi dây tơ hồng lủng lẳng.
Mạnh Nghị từ cửa hông lao vào, tay cầm kiếm dính máu. Hắn thở dốc: "Bệ hạ! Kẻ đó chạy về phía đông – nhưng thần đã chém hắn một nhát trước khi hắn kịp trốn."
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



