Chương 7 / 36
Xà Ảnh: Mật lệnh Tần Vương
Mạc Phàm · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Mạc Phàm từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Gỡ mũi tên khỏi vai, nói gấp: "Đừng đuổi theo. Đây là kế điệu hổ ly sơn. Kẻ thực sự vẫn còn trong điện."
Tôi rứt mũi tên khỏi vai, máu phun ra nhưng tôi cắn răng chịu đựng. Tần Doanh Chính nhìn tôi, mắt hắn tối sầm lại. Hắn hiểu ngay ý tôi.
"Phong tỏa toàn bộ điện!" – giọng hắn vang lên như sấm – "Không ai được ra ngoài cho đến khi trẫm cho phép!"
Quân lính ập vào, chốt chặt mọi cửa. Quan khách nhốn nháo, nhưng tôi chỉ tập trung vào một người – Hàn Cốc. Hắn đang lùi dần về phía cột đá phía tây, tay lén lút đưa vào tay áo.
Mạnh Nghị đã thấy hắn. Hai người đàn ông nhìn nhau trong im lặng.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Không nói gì, lao thẳng tới chém vào tay áo hắn trước khi hắn kịp rút vũ khí.
Tôi lao tới như một mũi tên, Hàn Thiết trong tay vung lên chém thẳng vào tay áo Hàn Cốc. Hắn kịp lùi lại, nhưng mũi kiếm đã cứa rách vạt áo. Một thanh đoản kiếm nhỏ rơi xuống nền đá, kêu leng keng.
Cả điện im phăng phắc. Hàn Cốc đứng đó, mặt trắng bệch, tay không còn vũ khí. Hắn nhìn tôi, rồi nhìn Tần Doanh Chính, môi mấp máy như muốn nói điều gì đó.
Mạnh Nghị bước đến, nhặt thanh kiếm lên. Trên chuôi có khắc một hoa văn quen thuộc – hình rắn quấn mặt trời, giống hệt thanh kiếm của tên thích khách trong thư phòng.
Tần Doanh Chính bước xuống khỏi long ỷ, mắt lạnh như băng: "Hàn Cốc, trẫm cho ngươi một cơ hội cuối cùng. Ai sai ngươi đến?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Tôi nhanh tay dùng chuôi Hàn Thiết chặn miệng hắn. Suy đoán của tôi đã đúng hắn định cắn thuốc tự vẫn.
Tôi nhanh tay đưa chuôi Hàn Thiết chặn ngang miệng Hàn Cốc, ấn mạnh vào má hắn. Một viên thuốc đen nhỏ từ kẽ răng hắn rơi ra, lăn trên nền đá. Mạnh Nghị nhặt lên, ngửi qua, mặt biến sắc: "Độc dược, chỉ trong ba hơi thở là chết."
Hàn Cốc mắt mở to, hắn không ngờ tôi đoán trước được hành động của hắn. Tần Doanh Chính bước đến, nhìn viên thuốc trên tay Mạnh Nghị, rồi nhìn tôi – một lần nữa, tôi đã đọc được tình huống.
"Giỏi lắm." – giọng Tần Doanh Chính trầm xuống – "Hắn không muốn nói. Nhưng trẫm có cách khiến hắn mở miệng."
BẠN ĐÃ CHỌN
“Không cần thiết, bệ hạ. Thần có cách.” Ta cúi xuống, ghé sát tai hắn, giọng nói nhẹ đến mức gần như một lời thì thầm. “Ngươi nghĩ cái chết sẽ giúp ngươi thoát khỏi ta sao?” Ta khẽ bật cười. “Ta biết vợ ngươi tên gì. Biết con ngươi bao nhiêu tuổi. Biết chúng đang sống ở đâu, ai thường xuyên lui tới nhà ngươi… và biết cả những người mà ngươi gọi là gia đình.” Ta dừng lại, để mặc sự im lặng bóp nghẹt căn phòng. “Nhưng ngươi ngoan cố cũng chẳng sao. Ta đâu cần ngươi phải tin.” Ta nhìn thẳng vào mắt hắn. “Chỉ cần ngươi còn sống thêm một ngày… là ngươi sẽ có thêm một ngày để tự hỏi liệu ta có nói thật hay không.” Ta nhẹ nhàng gạt thanh kiếm khỏi tay hắn. “Vậy nên, bỏ nó xuống. Đừng biến cái chết của ngươi thành lý do để những người ngươi yêu phải trả giá.” Ta mỉm cười. “Ngươi muốn chết? Được. Nhưng trước hết… hãy thử sống đủ lâu để biết ta đang nói dối.” vậy nên khai hết đi.
Mắt Hàn Cốc mở to, lòng trắng hiện rõ. Hắn nhìn tôi như nhìn một con quỷ. Cả người hắn run lên, không phải vì đau – mà vì sợ. Tôi thấy trong mắt hắn hình ảnh của một đứa trẻ, một người phụ nữ, một mái nhà nhỏ nơi xa.
Hắn gục đầu xuống, giọng khàn đặc: "Ta... ta sẽ nói. Nhưng ta không biết kẻ chủ mưu là ai. Ta chỉ nhận lệnh qua một người trung gian – hắn mặc áo đen, che mặt, đưa ta thanh kiếm có khắc hình rắn mặt trời. Hắn bảo ta dâng rượu mồi nhử để đánh lạc hướng, còn kẻ ám sát thật sẽ ở trên xà nhà."
Hắn ngẩng lên, mắt đỏ hoe: "Người trung gian đó... hắn làm việc trong cung. Ta nghe giọng hắn – đó là một thái giám."
BẠN ĐÃ CHỌN
"Giọng thái giám già hay trẻ? Cao hay thấp? Ngươi có nhận ra hắn nếu gặp lại không?"
Hàn Cốc nhắm mắt, cố nhớ lại. Hắn run run nói: "Giọng hắn... trầm, khàn, nhưng không già lắm. Hắn nói chậm, từng chữ như cân nhắc. Cao hơn ta nửa cái đầu, vai rộng – không giống thái giám thường thấy. Nếu gặp lại..." – hắn mở mắt, nhìn quanh điện – "...ta có thể nhận ra hắn qua dáng đi. Hắn đi hơi khập khiễng, chân trái."
Mạnh Nghị nhíu mày: "Chân trái khập khiễng... Trong cung chỉ có một thái giám như vậy – Triệu Cao."
Tần Doanh Chính mặt tối sầm lại. Hắn không nói gì, nhưng tay nắm chặt thành ghế đến trắng bệch.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



