Chương 8 / 36

Xà Ảnh: Mật lệnh Tần Vương

Mạc Phàm · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Mạc Phàm
Chỉ số ở chương 8
Sinh Lực25/100
Kỹ Năng82/100
May Mắn62/100

Mục tiêu

Sống sót bằng mọi giá

Quan hệ

Hàn Cốc
khai báo, hoảng sợ
Mạnh Nghị
đồng minh tin cậy
Lão áo bào đen
đồng minh tạm thời
Tần Doanh Chính
tin tưởng sâu sắc

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Mạc Phàm từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 36

BẠN ĐÃ CHỌN

"Bệ hạ, hãy để thần lập tức đến phủ Triệu Cao. Nếu hắn có tội, thần sẽ tìm ra bằng chứng ngay trong đêm."

Tần Doanh Chính nhìn tôi một lúc, mắt hắn ánh lên sự do dự. Rồi hắn gật đầu chậm rãi: "Được. Nhưng ngươi không đi một mình. Mạnh Nghị sẽ đi cùng ngươi."

Hắn quay sang Mạnh Nghị: "Ngươi biết đường đến phủ Triệu Cao. Hãy dẫn hắn đi, và nếu có chuyện gì..." – hắn dừng lại, mắt lạnh tanh – "...hãy dùng đến thanh kiếm đó."

Mạnh Nghị gật đầu, đặt tay lên chuôi kiếm. Hắn kéo tôi ra khỏi điện, bước nhanh qua những hành lang tối om. Đêm đã khuya, chỉ còn tiếng gió rít qua kẽ đá.

Khi đến cổng phủ Triệu Cao, chúng tôi thấy cửa lớn khép hờ, bên trong không một ngọn đèn.

May Mắn +2
Lượt 37

BẠN ĐÃ CHỌN

Kéo Mạnh Nghị lùi lại, thì thầm: "Có bẫy. Nhìn kìa – máu tươi trên bậc thềm."

Mạnh Nghị nheo mắt nhìn theo hướng tôi chỉ. Dưới ánh trăng mờ, một vệt máu loang từ bậc thềm vào bên trong cánh cửa khép hờ. Hắn gật đầu, tay siết chặt chuôi kiếm.

"Ngươi nói đúng. Có chuyện đã xảy ra ở đây." – hắn thì thầm – "Và nếu là bẫy, kẻ đó đang đợi chúng ta bước vào."

Từ bên trong, một tiếng rên nhỏ vọng ra, rồi im bặt. Im lặng đến rợn người.

May Mắn +2
Lượt 38

BẠN ĐÃ CHỌN

"Chúng ta chia nhau ra. Ngươi vào cửa trước, ta vòng ra sau – bao vây hắn."

Mạnh Nghị gật đầu, không nói thêm lời nào. Hắn lặng lẽ đẩy cửa, biến mất vào bóng tối bên trong phủ. Tôi vòng ra phía sau, men theo bờ tường rêu phong. Đến cửa hậu, tôi thấy nó cũng khép hờ – nhưng có một chi tiết lạ: một chiếc giày thêu rơi dưới bậc thềm, loại giày chỉ quan nhị phẩm mới được mang.

Tôi đẩy cửa, lẻn vào. Bên trong tối om, chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét ở cuối hành lang. Từ xa, tôi nghe tiếng Mạnh Nghị gọi khẽ: "Mạc Phàm! Vào đây nhanh!"

May Mắn +2
Lượt 39

BẠN ĐÃ CHỌN

Dừng lại, lắng nghe – giọng Mạnh Nghị có hơi khác lạ, không giống hắn.

Tôi dừng lại, nín thở lắng nghe. Tiếng gọi vọng ra lần nữa: "Mạc Phàm! Vào đây!" – giọng đó đúng là của Mạnh Nghị, nhưng có gì đó gượng gạo, như một bài học thuộc lòng. Không có sự vội vã tự nhiên của một người vừa phát hiện điều gì đó quan trọng.

Tôi lùi lại một bước, nép vào bóng tối. Từ khe cửa, tôi thấy một bóng người đang đứng cạnh bàn, tay cầm một vật gì đó sáng loáng dưới ánh đèn dầu. Đó là Mạnh Nghị thật – nhưng sau lưng hắn, một lưỡi kiếm đang kề sát gáy hắn.

Kỹ Năng +2May Mắn 4
Lượt 40

BẠN ĐÃ CHỌN

Hét lớn từ ngoài cửa: "Thả hắn ra, ta sẽ vào thay!" – đánh lạc hướng để Mạnh Nghị có cơ hội phản đòn.

Tôi hét lớn từ ngoài cửa: "Thả hắn ra, ta sẽ vào thay!"

Giọng tôi vang vọng trong căn phòng tối. Kẻ cầm kiếm sau lưng Mạnh Nghị khựng lại – hắn không ngờ tôi lại chủ động xông vào. Một tích tắc do dự, Mạnh Nghị lập tức tận dụng cơ hội. Hắn thúc cùi chỏ mạnh vào bụng kẻ đó, đồng thời xoay người rút kiếm.

Tiếng thép chạm thép vang lên chói tai. Hai bóng người giằng co trong ánh đèn dầu leo lét. Tôi lao vào, Hàn Thiết trong tay sẵn sàng.

Kẻ đó – một người đàn ông cao lớn, mặc áo đen, mặt bịt kín – lùi nhanh về phía cửa sổ. Hắn nhìn tôi, mắt hẹp dài, rồi bật cười khô khốc: "Ngươi thông minh hơn ta tưởng, Mạc Phàm."

May Mắn +2
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.