Chương 9 / 36
Xà Ảnh: Mật lệnh Tần Vương
Mạc Phàm · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Mạc Phàm từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Đứng yên, mỉm cười lạnh: "Ngươi nghĩ ngươi có thể chạy thoát?"
Kẻ áo đen khựng lại, mắt hắn lóe lên một tia ngạc nhiên thoáng qua. Hắn không ngờ tôi lại bình tĩnh đến vậy. Một nụ cười méo mó hiện ra dưới lớp vải đen: "Chạy thoát? Ta không cần chạy. Ta chỉ đến để gửi một thông điệp."
Hắn thả tay xuống, ném một vật gì đó về phía tôi – một con dấu ngọc bích, khắc chữ "Triệu". Nó lăn trên nền đá, dừng lại dưới chân tôi.
"Triệu Cao đã chết từ ba ngày trước. Kẻ các ngươi tìm chỉ là một cái bóng." – giọng hắn khàn đặc – "Còn kẻ đứng sau tất cả... hắn đang ở ngay trong cấm cung, dưới mũi các ngươi."
Nói xong, hắn tung một quả cầu khói, cả căn phòng mù mịt. Khi khói tan, hắn đã biến mất.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhặt con dấu lên, quan sát kỹ: "Đây là thật hay giả? Nếu Triệu Cao đã chết, ai đang mạo danh hắn?"
Tôi nhặt con dấu lên, ngón tay lướt nhẹ trên từng đường khắc. Dưới ánh đèn dầu leo lét, tôi thấy một chi tiết nhỏ – góc trái con dấu có một vết nứt tinh vi, như thể đã bị đập vỡ rồi gắn lại. Một con dấu thật của Triệu Cao không bao giờ có vết nứt như vậy.
Mạnh Nghị bước đến, nhìn con dấu trong tay tôi: "Giả sao? Nhưng nếu là giả, kẻ đó đã tốn công tinh xảo để làm nó. Có thể hắn muốn chúng ta tin rằng Triệu Cao đã chết – để che giấu một điều gì đó lớn hơn."
Từ ngoài hành lang, tiếng bước chân dồn dập vọng lại – quân lính trong cung đã đến, nhưng liệu có kịp?
BẠN ĐÃ CHỌN
"Mạnh Nghị, hãy giữ kín chuyện này. Đừng nói với ai về con dấu giả – kể cả bệ hạ. Ta muốn xem kẻ đó sẽ hành động thế nào khi nghĩ rằng chúng ta đã mắc bẫy."
Mạnh Nghị nhíu mày nhìn tôi, nhưng rồi gật đầu. Hắn hiểu – trong trò chơi này, đôi khi phải giấu cả vua để bẫy kẻ thù lộ diện. Hắn tra kiếm vào vỏ, nhìn quanh căn phòng trống: "Vậy chúng ta làm gì tiếp theo? Đêm còn dài, và kẻ đó chắc chắn đang theo dõi chúng ta từ trong bóng tối."
Tôi nhìn con dấu giả trong tay, rồi nhìn ra ô cửa sổ nơi kẻ áo đen đã biến mất. Hắn ném con dấu cho tôi – nhưng tại sao? Để đánh lạc hướng? Hay để gieo rắc nghi ngờ?
BẠN ĐÃ CHỌN
"Hãy về tẩm cung báo với bệ hạ rằng chúng ta không tìm thấy gì. Ta muốn xem phản ứng của hắn khi nghe điều đó."
Mạnh Nghị gật đầu, nhưng tôi thấy mắt hắn hơi dao động. Hắn không hỏi lại, chỉ lặng lẽ đi theo tôi ra khỏi phủ Triệu Cao. Trên đường về tẩm cung, cả hai không ai nói câu nào – chỉ có tiếng bước chân vội vã dưới ánh trăng mờ.
Khi đến trước cửa tẩm cung, một thái giám già chặn lại: "Bệ hạ đang nghỉ, không tiếp ai." Hắn nhìn chúng tôi với ánh mắt dò xét.
Tôi mỉm cười, nói nhỏ: "Hãy báo với bệ hạ rằng Mạc Phàm và Mạnh Nghị không tìm thấy gì trong phủ Triệu Cao. Xin ngài hãy yên tâm nghỉ ngơi."
Thái giám già nhíu mày, nhưng vẫn quay vào báo. Một lúc sau, hắn trở ra, gật đầu: "Bệ hạ đã biết. Hai người lui đi."
BẠN ĐÃ CHỌN
Kéo Mạnh Nghị đến một góc khuất, thì thầm: "Đêm nay chúng ta canh ở đây. Kẻ đó sẽ đến."
Mạnh Nghị gật đầu, không nói thêm. Cả hai chúng tôi lặng lẽ nép vào bóng tối giữa hai cột đá lớn, đối diện cửa chính tẩm cung. Đêm càng khuya, gió càng lạnh. Tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng thở đều của lính canh xa xa.
Một giờ trôi qua. Hai giờ. Mắt tôi bắt đầu mỏi, nhưng tôi cố giữ tỉnh táo. Rồi, khi tiếng chiêng báo canh ba vang lên, một bóng đen nhẹ nhàng lướt qua mái ngói phía đông – không phải một người, mà là hai.
Họ dừng lại trên nóc tẩm cung, thì thầm với nhau.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



