Chương 10 / 36

Xà Ảnh: Mật lệnh Tần Vương

Mạc Phàm · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Mạc Phàm
Chỉ số ở chương 10
Sinh Lực25/100
Kỹ Năng86/100
May Mắn60/100

Mục tiêu

Sống sót bằng mọi giá

Quan hệ

Hàn Cốc
khai báo, hoảng sợ
Mạnh Nghị
đồng minh tin cậy
Lão áo bào đen
đồng minh tạm thời
Tần Doanh Chính
tin tưởng sâu sắc

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Mạc Phàm từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 46

BẠN ĐÃ CHỌN

"Đừng động đậy. Hãy để chúng hành động trước – ta sẽ bắt quả tang khi chúng mở cửa."

Tôi kéo tay Mạnh Nghị, ra hiệu im lặng. Hai bóng đen trên mái ngói khẽ động, rồi nhẹ nhàng đáp xuống hành lang. Chúng lướt như mèo, đến trước cửa tẩm cung. Một tên rút ra một vật nhỏ, cắm vào khe cửa – một lưỡi dao mỏng để bẩy then gỗ.

Tiếng then gỗ kêu "cạch" nhẹ. Cánh cửa hé mở.

Tim tôi đập nhanh. Hai tên đó lách vào bên trong, biến mất trong bóng tối. Đây là khoảnh khắc quyết định.

May Mắn +2
Lượt 47

BẠN ĐÃ CHỌN

"Bây giờ! Xông vào ngay trước khi chúng kịp ra tay với bệ hạ!"

Tôi và Mạnh Nghị cùng lúc lao vào, đạp tung cánh cửa. Bên trong tẩm cung tối om, chỉ có một ngọn nến leo lét cạnh long sàng. Hai bóng đen đang đứng sững giữa phòng, tay cầm đoản kiếm sáng loáng.

Một trong hai tên quay lại, mắt mở to ngạc nhiên – hắn không ngờ chúng tôi đã chờ sẵn. Tên kia nhanh hơn, lập tức lao về phía long sàng nơi Tần Doanh Chính đang nằm.

Tôi vung Hàn Thiết chém vào lưng tên thứ nhất, hắn kịp né nhưng vẫn bị cứa một nhát sâu. Mạnh Nghị lao theo tên thứ hai, kiếm chạm kiếm loảng xoảng.

Kỹ Năng +2May Mắn 2Sinh Lực +5

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 48

BẠN ĐÃ CHỌN

Hét lớn: "Bệ hạ! Nằm xuống!" rồi tung Hàn Thiết về phía tên đang áp sát long sàng.

Thanh Hàn Thiết xoay trong không trung, cắm phập vào vai tên áo đen đang lao về phía long sàng. Hắn rú lên, đoản kiếm rơi khỏi tay. Cùng lúc, Tần Doanh Chính đã lăn xuống khỏi giường, tay cầm sẵn một thanh kiếm ngắn giấu dưới gối – mắt hắn sáng quắc, không hề có chút hoảng sợ nào của kẻ vừa bị đánh thức.

Mạnh Nghị đã khống chế được tên còn lại, quỳ gối trên lưng hắn, kiếm kề cổ. Cả hai tên đều bị thương, nhưng vẫn còn sống – và có thể khai thác thông tin.

May Mắn +2Sinh Lực 2
Lượt 49

BẠN ĐÃ CHỌN

Bước đến nhặt Hàn Thiết, nhìn thẳng vào mắt tên bị thương: "Ai sai ngươi đến? Nói ra, ta sẽ cho ngươi chết nhanh."

Tôi nhặt Hàn Thiết lên, lau vội máu trên lưỡi kiếm vào vạt áo, rồi bước đến trước mặt tên áo đen đang quỳ rạp dưới đất. Máu từ vai hắn thấm đỏ nền gạch. Hắn ngước lên nhìn tôi – một khuôn mặt đầy sẹo, mắt đỏ ngầu vì đau đớn nhưng vẫn ánh lên vẻ ngoan cố.

"Nói đi." – giọng tôi lạnh tanh – "Ta không có nhiều thời gian."

Tên đó nhếch mép cười, phun ra một búng máu: "Ngươi nghĩ ngươi thắng sao? Kẻ đứng sau ta... hắn đã ở đây từ đầu. Hắn nhìn thấy tất cả." Hắn cười khằng khặc, rồi mắt đột ngột trợn ngược – hàm răng hắn nghiến chặt, một dòng máu đen chảy ra từ khóe miệng.

Thuốc độc giấu trong răng.

Tên còn lại cũng đang run lên, nhưng chưa kịp tự vẫn – Mạnh Nghị đã bóp chặt hàm hắn, móc ra một viên thuốc nhỏ.

Kỹ Năng +2May Mắn 2Sinh Lực 3
Lượt 50

BẠN ĐÃ CHỌN

"Giữ chặt hắn. Đừng để hắn chết – ta sẽ tự tay moi hết thông tin từ miệng hắn."

Mạnh Nghị giữ chặt hàm tên áo đen còn sống, tay bóp mạnh để hắn không thể cắn răng. Tên đó mắt long lên, cố vùng vẫy nhưng vết thương ở vai khiến hắn yếu đi trông thấy.

Tôi cúi xuống, nhặt viên thuốc độc Mạnh Nghị vừa móc ra, đặt nó lên lòng bàn tay, nhìn thẳng vào mắt hắn. "Ngươi thấy không? Đồng bọn của ngươi đã chết. Còn ngươi, ta có thể giữ ngươi sống rất lâu – đủ lâu để hối hận vì đã không nói ngay từ đầu."

Tần Doanh Chính bước đến, tay cầm kiếm, mắt lạnh tanh: "Hắn thuộc về ngươi, Mạc Phàm. Hãy làm những gì cần làm."

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.