Chương 11 / 36
Xà Ảnh: Mật lệnh Tần Vương
Mạc Phàm · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Mạc Phàm từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
"Mạnh Nghị, hãy kéo hắn ra góc tối. Để ta nói chuyện riêng với hắn - một m... Chưa kịp nói xong tôi đã ngất vì mất máu...
Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng, chân tay rã rời. Vết thương trên vai từ mũi tên độc lúc trước bắt đầu hành hạ – máu thấm đẫm băng vải, mặt tôi tái nhợt dưới ánh nến leo lét. Câu nói còn dang dở, rồi mọi thứ tối sầm lại.
Khi tỉnh dậy, tôi nằm trên một chiếc giường gỗ cứng, cạnh một lò lửa nhỏ. Mạnh Nghị ngồi bên cạnh, tay cầm một bát thuốc bốc khói. Hắn nhìn tôi, thở phào: "Ngươi tỉnh rồi. Ngươi đã ngất hai canh giờ. Bệ hạ đã cho ngự y xem vết thương cho ngươi – mũi tên có tẩm độc nhẹ, nhưng may là không ngấm sâu."
Hắn đặt bát thuốc xuống, nhìn tôi nghiêm túc: "Tên áo đen còn sống. Ta đã nhốt hắn trong hầm tối phía đông. Nhưng có chuyện khác – trong lúc ngươi ngất, bệ hạ đã nhận được một phong thư không dấu hiệu, viết rằng 'Kẻ phản bội đang ngồi cạnh ngươi'."
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
"Phong thư đó... bệ hạ có cho ai xem không? Hãy đưa ta gặp ngài ngay."
Mạnh Nghị đỡ tôi ngồi dậy, đưa bát thuốc: "Uống cái đã, rồi ta sẽ dẫn ngươi đi. Bệ hạ đang ở thư phòng, chỉ có một mình – ngài đuổi hết thái giám ra ngoài sau khi đọc thư."
Tôi uống cạn bát thuốc đắng ngắt, cảm giác ấm nóng lan xuống bụng. Mạnh Nghị giúp tôi đứng dậy, khoác vội áo ngoài che vết thương. Trên đường đến thư phòng, chúng tôi lướt qua những hành lang vắng lặng – chỉ có tiếng bước chân vọng vào bóng tối.
Khi đến cửa thư phòng, Mạnh Nghị gõ nhẹ: "Bệ hạ, Mạc Phàm đã tỉnh. Hắn xin được diện kiến."
BẠN ĐÃ CHỌN
Kéo Mạnh Nghị lại, thì thầm: "Trước khi vào, hãy kể cho ta nghe – ngoài bệ hạ, còn ai biết về bức thư này?"
Mạnh Nghị ghé sát tai tôi, giọng hắn khẽ đến mức gần như không nghe thấy: "Chỉ có ta, ngươi, và bệ hạ. Nhưng khi ta đến thư phòng lần đầu, ta thấy một thái giám già đang đứng ngoài cửa – hắn trông như đang canh gác, nhưng mắt hắn nhìn vào khe cửa. Ta không chắc hắn có nghe được gì không."
Hắn dừng lại, nhìn quanh rồi nói tiếp: "Tên thái giám đó – ta không biết tên hắn, nhưng hắn có một vết sẹo dài trên cổ, như vết dao cắt. Hắn làm việc ở thư phòng đã lâu, từ thời tiên vương."
BẠN ĐÃ CHỌN
"Hãy tìm tên thái giám đó, bí mật đưa hắn đến chỗ ta sau khi gặp bệ hạ. Ta muốn hỏi hắn vài câu."
Mạnh Nghị gật đầu, lặng lẽ biến mất vào bóng tối. Tôi đẩy cửa bước vào thư phòng. Tần Doanh Chính ngồi sau bàn, tay cầm một tờ giấy đã nhàu nát. Hắn ngước lên nhìn tôi, mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ nhưng vẫn sáng quắc.
"Ngươi tỉnh rồi." – giọng hắn khàn đặc – "Hãy xem cái này."
Hắn đẩy tờ giấy về phía tôi. Trên đó là những nét chữ bay bướm, viết bằng mực đen: "Kẻ phản bội đang ngồi cạnh ngươi. Hắn sẽ ra tay vào đêm trăng tròn."
Tôi nhìn lên – trên bàn còn một vật khác: một chiếc lông công xanh, cài giữa trang giấy.
BẠN ĐÃ CHỌN
"Bệ hạ, chiếc lông công này là dấu hiệu của người phương Nam. Kẻ viết thư có thể đến từ Sở quốc."
Tần Doanh Chính nhíu mày, cầm chiếc lông công lên, xoay nó dưới ánh nến. "Sở quốc... ngươi nói đúng. Lông công chỉ có ở vùng Giang Nam, và người Sở thường dùng nó làm dấu hiệu trong các mật thư." Hắn đặt nó xuống, mắt tối sầm: "Nhưng nếu là người Sở, sao hắn lại viết chữ Tần rành mạch như vậy? Không một lỗi chính tả."
Hắn nhìn tôi, chờ đợi.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



