Chương 12 / 36
Xà Ảnh: Mật lệnh Tần Vương
Mạc Phàm · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Mạc Phàm từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
"Chiếc lông này có thể là vật đánh lạc hướng. Kẻ thực sự muốn chúng ta nghĩ đến Sở quốc, trong khi hắn ở ngay trong cung."
Tần Doanh Chính gật đầu chậm rãi, mắt hắn ánh lên vẻ đồng tình. "Ngươi nói đúng. Kẻ đó muốn chúng ta mất thời gian truy tìm bóng ma Sở quốc, trong khi hắn đang ở ngay dưới mũi chúng ta." Hắn đặt chiếc lông công xuống bàn, đứng dậy bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt.
"Vậy theo ngươi, kẻ đó là ai?" – giọng hắn trầm xuống – "Và làm sao để lôi hắn ra khỏi hang ổ?"
BẠN ĐÃ CHỌN
"Hãy tung tin rằng chúng ta đã tìm ra manh mối ở Sở quốc. Kẻ đó sẽ chủ quan – và lộ diện."
Tần Doanh Chính nheo mắt, một nụ cười lạnh hiện trên môi hắn. "Mưu kế hay. Để hắn tưởng mình đã thắng, rồi khi hắn lơ là, ta sẽ siết chặt bẫy." Hắn vỗ nhẹ lên vai tôi: "Ngươi thực sự có tài, Mạc Phàm. Trẫm sẽ cho ngươi mọi thứ ngươi cần."
Hắn quay lại bàn, viết vài dòng lệnh, đóng dấu rồi đưa cho tôi: "Hãy đưa cái này cho Mạnh Nghị. Hắn sẽ lo phần tung tin."
Tôi nhận lệnh bài, cúi đầu lui ra. Khi cánh cửa khép lại sau lưng, tôi thấy một bóng người lướt nhanh qua hành lang phía đông – dáng đi khập khiễng, chân trái.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lặng lẽ bám theo bóng người đó – đây có thể là kẻ đã nghe lén trước cửa thư phòng.
Tôi lặng lẽ bám theo bóng người đó, men theo bóng tối của những cột đá. Hắn đi nhanh, nhưng dáng đi khập khiễng khiến hắn không thể thoát khỏi tầm mắt tôi. Qua ba hành lang, hai góc rẽ, hắn dừng lại trước một cánh cửa nhỏ phía đông cấm cung – nơi dành cho thái giám và nô tì.
Hắn nhìn quanh, rồi đẩy cửa bước vào. Tôi nép sát vào tường, nghe tiếng thì thầm từ bên trong – hai người, một giọng già, một giọng trẻ hơn.
"Ngươi có chắc hắn không thấy ngươi?" – giọng già hỏi.
"Không. Ta đã cẩn thận." – giọng kia đáp – "Nhưng hắn đang điều tra. Nếu hắn tìm ra..."
"Thì hắn sẽ chết."
BẠN ĐÃ CHỌN
Lùi lại, tìm một chỗ khuất để tiếp tục nghe lén – biết đâu chúng sẽ tiết lộ thêm.
Tôi lùi vào góc khuất sau một cột đá lớn, nín thở lắng nghe. Giọng già lại cất lên, khàn đặc: "Kế hoạch đã gần xong. Chỉ cần đêm trăng tròn, hắn sẽ ra tay. Còn tên Mạc Phàm kia... nếu hắn cản đường, hãy dùng thứ này."
Tiếng kim loại chạm vào nhau – một lọ thủy tinh nhỏ được trao tay. Giọng trẻ hơn hỏi: "Đây là gì?"
"Độc từ xác chết. Chỉ cần một giọt vào rượu, hắn sẽ chết trong ba hơi thở, không kịp kêu một tiếng."
Im lặng. Rồi tiếng bước chân di chuyển ra phía cửa.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tiếp tục ẩn nấp, để chúng đi qua rồi lén theo dõi xem chúng đến gặp ai.
Tôi nép sâu vào bóng tối, nín thở. Cánh cửa mở ra, hai bóng người lướt qua – một thái giám già với vết sẹo dài trên cổ, và một người trẻ hơn mặc áo xám, mặt cúi gằm. Họ đi về phía đông, nơi có khu nhà của các quan lại trong cung.
Tôi lặng lẽ bám theo, giữ khoảng cách an toàn. Họ dừng lại trước một cánh cửa có chạm khắc hoa văn kỳ lạ – hình rắn quấn quanh mặt trời, giống hệt trên thanh kiếm của tên thích khách. Người trẻ gõ cửa ba tiếng, cách nhau một nhịp. Cánh cửa hé mở, một bàn tay trắng bệch thò ra, cầm một túi vải đỏ.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



