Chương 15 / 15

Zero Zero Seven

007 · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
007
Chỉ số ở chương 15
Sinh Lực2/100
Kỹ Năng87/100
May Mắn98/100

Mục tiêu

Lưu danh sử sách

Quan hệ

Lan
có thể tin tưởng
Bà Hai
quen biết
Ông Tư
đang giúp đỡ, có thể tin tưởng
Chủ quán
quen biết
Ông già làng
đang giúp đỡ, có thể tin tưởng
Trung úy Hoàng
hấp hối
Thiếu tá Lê Huy
đồng minh tiềm năng
Tướng quân Minh
đã chết - bị phản bội
Viên thiếu tá bí ẩn
đã chết
Thiếu tướng Nguyễn Đức Anh
đối đầu trực diện

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai 007 từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 71

BẠN ĐÃ CHỌN

Nấp sâu vào bóng tối của chuồng, rút súng chờ — nếu là lính của Nguyễn Đức Anh, sẽ nổ súng trước khi chúng kịp phát hiện.

Em lùi sâu vào góc tối nhất của chuồng, tay siết chặt khẩu súng, ngón cái đặt lên búa điểm hỏa. Hơi thở em đều đều, nông và nhẹ. Qua khe ván gỗ mục, em thấy hai bóng người lướt qua bụi tre — họ mặc thường phục, không mang súng rõ ràng, nhưng dáng đi nhanh và chắc chắn. Họ dừng lại trước căn chuồng, thì thầm với nhau. Một người chỉ tay về phía mái lá. Em không nghe rõ lời, nhưng thấy họ lưỡng lự, rồi quay người bỏ đi về phía cuối làng. Em thở ra nhẹ nhõm, nhưng không hạ súng. Họ có thể là người của ông Tư, hoặc cũng có thể là trinh sát của Nguyễn Đức Anh. Không có cách nào chắc chắn.

Bên ngoài, ánh nắng đã chuyển sang màu cam nhạt. Hoàng hôn sắp buông xuống. Em chỉ còn vài giờ nữa để lên đường tìm Thiếu tá Lê Huy.

Sinh Lực 1

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 72

BẠN ĐÃ CHỌN

Rời chuồng ngay lập tức, lợi dụng ánh sáng cuối ngày để tìm đường đến phía tây thị trấn — mạo hiểm nhưng nhanh hơn.

Em đứng dậy, bỏ chìa khóa chuồng vào túi, và lặng lẽ bước ra khỏi bụi tre. Ánh nắng cuối ngày kéo dài những bóng đen dài trên mặt đất. Em đi men theo bờ suối, tránh con đường chính, hướng về phía tây thị trấn. Khu vực này vắng vẻ hơn — những cánh đồng bỏ hoang, vài căn nhà đổ nát sau trận bom năm ngoái. Em giữ nhịp bước nhanh, đều, mắt không ngừng quét xung quanh. Một chiếc xe tải quân sự chạy qua con đường đất phía xa, bụi mù mịt. Em nép vào bụi cây ven đường, đợi nó đi qua. Đến khi chiếc xe khuất dạng, em mới tiếp tục đi. Phía trước, thị trấn bắt đầu hiện ra với những mái nhà thấp và một vài ánh đèn dầu leo lét. Chợ cũ nằm ở góc trái — một khu đất trống với những quầy hàng bỏ không. Và cạnh đó, một căn nhà nhỏ, mái ngói đỏ, cửa gỗ đóng kín.

Lượt 73

BẠN ĐÃ CHỌN

Vòng ra phía sau nhà, tìm cửa hông hoặc cửa sổ — tiếp cận bất ngờ, an toàn hơn.

Em vòng ra phía sau căn nhà, lướt dọc theo bức tường gỗ mục. Một cánh cửa hông nhỏ, sơn xanh bong tróc, nằm khuất sau một bụi chuối già. Em áp tai vào cánh cửa — im lặng tuyệt đối. Không có tiếng người, không có tiếng động vật. Em đưa tay đẩy nhẹ — cửa không khóa. Nó hé mở với một tiếng kẽo kẹt kéo dài. Bên trong tối om, chỉ có một lùm sáng yếu ớt từ khe cửa chính phía trước. Em lách vào, đứng im trong bóng tối, mắt điều chỉnh dần. Căn phòng nhỏ, bàn ghế đơn sơ, một chiếc giường gấp dựa tường. Và trên bàn — một cây đèn dầu còn ấm, khói mỏng vẫn bay lên. Ai đó vừa rời khỏi đây rất gần.

Một tiếng động nhẹ vọng từ phía trước nhà — tiếng bước chân trên nền gạch.

Lượt 74

BẠN ĐÃ CHỌN

Lên tiếng trước, nói nhỏ: "Cây đa già gửi lời" — chủ động tiết lộ thân phận, kết thúc sự im lặng.

Em hít một hơi sâu, giọng thì thầm nhưng đủ vang trong không gian tĩnh lặng: "Cây đa già gửi lời." Im lặng kéo dài vài giây. Rồi từ phía trước nhà, một giọng đàn ông trầm khàn cất lên: "Cây đa già nào?" — giọng nói mang âm điệu dò xét, không tin tưởng. Em đứng im, tay vẫn trên cán súng. "Ông Tư ở cuối xóm, gần bờ suối. Ông ấy nói tôi đến gặp anh." Một tiếng cười khô khốc vọng ra. "Ông Tư già rồi, hay quên. Nhưng cô thì không — cô vào đi." Cánh cửa phía trước hé mở, một bóng người đàn ông cao lớn hiện ra, khuôn mặt lấp ló trong bóng tối với một vết sẹo dài chạy từ thái dương xuống tận cằm. "Vào đi. Nhưng nhớ — nếu cô là lính của Nguyễn Đức Anh, cô sẽ không ra khỏi đây còn nguyên vẹn."

Lượt 75

BẠN ĐÃ CHỌN

Bước vào phòng, đặt tập hồ sơ lên bàn — chứng minh ngay lập tức bằng tài liệu, không cần nói nhiều.

Em bước vào phòng, đặt tập hồ sơ lên bàn gỗ trước mặt người đàn ông mang vết sẹo. Hắn nhìn em, rồi nhìn tập hồ sơ, tay chậm rãi mở nó ra. Ánh đèn dầu hắt lên những trang giấy, hắn lướt mắt đọc, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc. Một phút, hai phút trôi qua. Hắn gấp tập hồ sơ lại, ngẩng lên nhìn em, mắt sắc lạnh. "Cô lấy cái này từ đâu?" "Từ phòng làm việc của Thiếu tướng Nguyễn Đức Anh. Tôi đã đột nhập vào căn cứ của hắn đêm qua." Hắn im lặng, tay vuốt nhẹ vết sẹo trên mặt. "Cô liều thật đấy. Nhưng cô có biết rằng, ngay lúc này, cả vùng đang bị lùng sục vì một điệp viên mất tích không?" Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, kéo rèm nhìn ra ngoài. "Tôi biết," em nói. "Và tôi cần sự giúp đỡ của anh." Hắn quay lại, nhìn em một lúc lâu, rồi gật đầu. "Ngồi xuống. Nói tôi nghe toàn bộ câu chuyện."

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.