Chương 14 / 15
Zero Zero Seven
007 · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Lưu danh sử sách
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Tìm gặp Bà Hai, hỏi về một người đàn ông già trong làng — người mà chủ quán từng nhắc đến, có thể ông ta biết đường dây liên lạc an toàn.
Em bước xuống cầu thang gỗ ọp ẹp, tìm thấy Bà Hai đang ngồi bóc đỗ ngoài hiên sau. Bà ta ngẩng lên, mắt hiền từ nhưng thoáng một tia dò xét. "Có gì không, con?" Em kéo ghế ngồi xuống, giọng nhẹ nhàng: "Dạ, con muốn hỏi thăm về một người đàn ông già trong làng — chủ quán nước đầu làng có nhắc đến. Ông ấy có thể biết đường đi lại trong vùng, con muốn nhờ chỉ giúp." Bà Hai ngừng tay, nhìn em một lúc lâu, rồi gật đầu. "Ông già làng đó tên là Tư. Ổng sống một mình ở cuối xóm, gần bờ suối. Nhưng mà —" bà ta hạ giọng, "ổng không thích nói chuyện với người lạ. Nếu con muốn gặp ổng, phải có lý do chính đáng. Ổng từng làm việc cho quân đội hồi trước, nhưng giờ chỉ muốn yên thân."
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi Bà Hai có thể dẫn con đến gặp ông Tư không — có người quen giới thiệu sẽ dễ mở lời hơn.
Bà Hai nhìn em một lúc, đôi mắt già nua như cân đo từng chữ. Bà ta đặt rổ đỗ xuống, đứng dậy, phủi tay vào vạt áo. "Được. Ta dẫn con đi. Nhưng nhớ — ông Tư không thích dài dòng. Con nói thẳng vấn đề, đừng vòng vo." Bà ta bước ra cổng, em lặng lẽ theo sau. Hai người đi dọc con đường đất, băng qua vài vườn rau, đến một căn nhà tranh nhỏ nằm sát bờ suối, dưới bóng một cây đa già. Một ông già tóc bạc trắng đang ngồi tỉa cành cây trước sân. Ông ta ngẩng lên, thấy Bà Hai, gật đầu chào, nhưng mắt liếc nhanh về phía em — một tia sắc lạnh của người từng trải. Bà Hai nói vài câu giới thiệu ngắn gọn, rồi quay người bỏ về, để lại em đứng đối diện với ông già.
Ông Tư ngồi xuống chiếc ghế tre, tay vẫn cầm kéo tỉa cây. "Ngồi đi. Nói chuyện của cô."
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đưa cho ông Tư xem tấm ảnh Tướng quân Minh bắt tay sĩ quan địch — dùng hình ảnh làm bằng chứng thuyết phục, không cần nói nhiều.
Em rút tấm ảnh từ trong áo, đặt nhẹ lên bàn tre trước mặt ông Tư. Ánh nắng chiều xuyên qua tán cây đa, hắt lên bức ảnh chụp Tướng quân Minh bắt tay một sĩ quan địch — cả hai cùng cười, thân thiết như bạn cũ. Ông Tư nhìn tấm ảnh, tay ngừng cắt cành. Mắt ông ta híp lại, rồi mở to, một tia nhận ra thoáng qua. Ông ta đặt kéo xuống, cầm tấm ảnh lên, ngắm nghía hồi lâu. "Cô lấy cái này ở đâu?" giọng ông ta khàn đặc, nhưng có một sự căng thẳng khó tả. "Từ phòng làm việc của Thiếu tướng Nguyễn Đức Anh," em nói, giọng bình thản. "Cùng với tập hồ sơ về kế hoạch phản bội ngày 15/3." Ông Tư im lặng, mắt không rời tấm ảnh. Một con chim kêu vọng từ xa. Ông ta thở dài, một hơi thở nặng nhọc. "Tôi biết ông ấy," ông ta nói, chỉ vào Tướng quân Minh. "Tôi từng chụp tấm ảnh này. Và tôi biết ông ấy không phản bội."
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi ông Tư liệu ông ta có biết ai trong vùng còn trung thành với Tướng quân Minh không — cần tìm đồng minh thực sự.
Ông Tư đặt tấm ảnh xuống bàn, tay run nhẹ. Ông ta nhìn em với ánh mắt sâu xa, như đang cân nhắc điều gì đó. "Trung thành với Tướng quân Minh," ông ta lặp lại, giọng trầm xuống. "Có một người. Thiếu tá Lê Huy — từng là phó tá thân tín nhất của Tướng quân. Sau khi tướng quân chết, hắn ta biến mất. Nhưng tôi biết hắn không chết." Ông ta ngừng lại, nhìn quanh, rồi nói tiếp: "Hắn sống trong một căn nhà nhỏ ở phía tây thị trấn, gần chợ cũ. Hắn mang một vết sẹo dài trên mặt, từ trận Điện Biên Phủ. Nếu cô tìm được hắn, nói rằng 'cây đa già' gửi lời — hắn sẽ hiểu."
Ông Tư đứng dậy, nhặt cành cây vừa tỉa, vứt vào đống lửa gần đó. "Nhưng cẩn thận. Quân của Nguyễn Đức Anh đang lùng sục khắp vùng. Họ có thể đã theo dõi cô từ lúc cô rời khỏi căn cứ."
BẠN ĐÃ CHỌN
Xin ông Tư một nơi trú ẩn tạm thời — ở lại làng đến tối, rồi mới lên đường tìm Thiếu tá Lê Huy dưới màn đêm.
Ông Tư gật đầu, đứng dậy bước vào nhà. Một lúc sau, ông ta quay ra với một chiếc chìa khóa rỉ sét. "Có một cái chuồng bỏ hoang sau vườn, cách đây chừng trăm mét. Nó khuất sau bụi tre, không ai để ý. Cô có thể nghỉ ở đó đến tối." Ông ta đưa chìa khóa cho em. "Nhưng nhớ — khi mặt trời lặn, cô phải đi. Làng này nhỏ, không giấu được lâu." Em nhận lấy chìa khóa, cảm ơn ông Tư, rồi lặng lẽ men theo bụi tre ra phía sau vườn. Căn chuồng cũ kỹ, mái lá mục nát, nhưng đủ để che mưa nắng. Em ngồi xuống trên đống rơm khô, dựa lưng vào vách gỗ. Cơ thể em rã rời, vết thương vai âm ỉ đau. Nhưng tâm trí em vẫn tỉnh táo — chỉ còn ba ngày nữa là đến hạn chót. Em nhắm mắt, cố nghỉ ngơi đôi chút.
Một tiếng động nhỏ vọng từ xa — tiếng chân người, và tiếng nói thì thầm. Em mở mắt, tay đặt lên cán súng.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



