Chương 13 / 15

Zero Zero Seven

007 · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
007
Chỉ số ở chương 13
Sinh Lực3/100
Kỹ Năng87/100
May Mắn98/100

Mục tiêu

Lưu danh sử sách

Quan hệ

Lan
có thể tin tưởng
Bà Hai
quen biết
Chủ quán
quen biết
Ông già làng
đang giúp đỡ, có thể tin tưởng
Trung úy Hoàng
hấp hối
Thiếu tá Lê Huy
đã chết
Tướng quân Minh
đã chết - bị phản bội
Viên thiếu tá bí ẩn
đã chết
Thiếu tướng Nguyễn Đức Anh
đối đầu trực diện

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai 007 từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 61

BẠN ĐÃ CHỌN

Đáp lại bằng giọng mệt mỏi: "Ừ, đi buôn chuyến, lạc đường mấy hôm nay." — giả vờ là thương lái, thăm dò thái độ của người dân.

Người đàn bà chủ quán gật gù, tay vẫn lau ly, nhưng mắt bà ta không rời em. "Buôn chuyến giữa lúc này? Liều thật đấy." Bà ta đặt ly xuống, kéo ghế ngồi xuống đối diện em. "Đường lên phía bắc đầy lính. Nghe nói có một vụ nổ lớn ở căn cứ phía tây nam đêm qua. Cả vùng đang náo loạn." Bà ta nhìn em chăm chú, như đợi một phản ứng. Hai người phụ nữ trẻ bên cạnh ngừng nói chuyện, quay sang nhìn em. Một người đàn ông già ngồi nhai trầu ở góc quán cũng ngẩng lên. Em cảm thấy sự chú ý của cả quán đang đổ dồn về mình.

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 62

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhấp một ngụm nước, thản nhiên đáp: "Lính tráng thì ở đâu chẳng có. Tôi chỉ lo hàng hóa của tôi thôi." — giữ vững vai thương lái, không để lộ cảm xúc.

Người đàn bà chủ quán nhìn em một lúc, rồi bật cười, một tiếng cười khô khốc. "Hàng hóa à? Ừ, thì ai chẳng lo cho hàng hóa của mình." Bà ta đứng dậy, quay vào trong, lấy ra một đĩa bánh trái nhỏ đặt lên bàn. "Ăn đi. Cô gầy quá, đi buôn chuyến thế này không bền được." Bà ta ngồi xuống, tay chống cằm, mắt nhìn ra con đường đất trước quán. "Làng này nhỏ, nhưng có một nhà trọ cuối phố. Bà Hai giữ trọ — người hiền, không hỏi nhiều. Cô nói tôi gửi đến là được."

Em cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ của bà ta — từ dò xét sang một sự cảm thông lạ lùng. Nhưng em cũng biết, ở vùng chiến sự này, không ai làm gì mà không có lý do.

Lượt 63

BẠN ĐÃ CHỌN

Cảm ơn chủ quán, đứng dậy đi thẳng đến nhà trọ bà Hai — tận dụng lời giới thiệu, tìm nơi nghỉ ngơi an toàn.

Em đứng dậy, đặt vài đồng bạc lên bàn, gật đầu cảm ơn chủ quán rồi rời đi. Con đường đất dẫn vào làng vắng vẻ, chỉ có vài đứa trẻ đang chơi đùa trước sân nhà. Em đi đến cuối phố, nơi một căn nhà hai tầng bằng gỗ cũ kỹ nằm khuất sau hàng rào tre. Một tấm biển gỗ nhỏ viết vội: "NHÀ TRỌ BÀ HAI". Em gõ cửa. Một lúc sau, cánh cửa hé mở, một người phụ nữ lớn tuổi, tóc bạc, mắt hiền từ nhìn em. "Tôi được chủ quán ở đầu làng giới thiệu đến," em nói. Bà Hai gật đầu, mở rộng cửa. "Vào đi. Phòng cuối hành lang, giá rẻ, yên tĩnh."

Em bước vào căn nhà tối, mùi gỗ mục và trầm hương thoang thoảng. Bà Hai dẫn em lên tầng hai, mở một căn phòng nhỏ có cửa sổ nhìn ra vườn sau. Một chiếc giường gỗ, một bàn, một ngọn đèn dầu. "Cô nghỉ ngơi đi. Cơm tối tôi sẽ gọi." Bà ta quay người bỏ đi, để lại em một mình trong căn phòng yên tĩnh.

Sinh Lực +1
Lượt 64

BẠN ĐÃ CHỌN

Đóng cửa, kiểm tra kỹ căn phòng — tìm dấu hiệu của nghe lén hoặc cạm bẫy trước khi nghỉ ngơi.

Em đóng cửa, cài then, rồi lặng lẽ kiểm tra từng góc phòng. Em lật nệm, gõ nhẹ vào tường gỗ để nghe âm thanh lạ, kiểm tra khe cửa sổ và dưới gầm giường. Không có dấu hiệu của nghe lén hay cạm bẫy. Căn phòng sạch sẽ, đơn sơ, chỉ có một lớp bụi mỏng trên bàn — dấu hiệu của sự vắng người gần đây. Em kéo rèm cửa sổ lại, chỉ chừa một khe nhỏ để quan sát vườn sau. Rồi em ngồi xuống giường, tay vẫn giữ chặt tập hồ sơ trong áo. Một sự yên tĩnh nặng nề bao trùm căn phòng. Em an toàn — tạm thời.

Nhưng em biết, mỗi giây trôi qua là Thiếu tướng Nguyễn Đức Anh đang lùng sục khắp vùng để tìm em. Vết thương trên vai vẫn âm ỉ đau. Em cần quyết định cách sử dụng thời gian quý báu này.

Lượt 65

BẠN ĐÃ CHỌN

Mở tập hồ sơ, đọc kỹ từng trang — tìm kiếm thông tin về kế hoạch ngày 15/3 và những đồng minh tiềm năng trong vùng.

Em kéo chiếc ghế gỗ ra, ngồi xuống bên ngọn đèn dầu leo lét. Tay em run nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì biết rằng những trang giấy này có thể quyết định số phận của cả một vùng. Em mở tập hồ sơ, lật từng trang một cách chậm rãi, thấm từng chữ. Những báo cáo quân sự, bản đồ vị trí các đơn vị, danh sách tên — và ở trang thứ bảy, một bức thư viết tay của chính Thiếu tướng Nguyễn Đức Anh. Nội dung vắn tắt nhưng chết người: "Đã thống nhất với phía bên kia. Tối 15/3, chúng ta sẽ chuyển toàn bộ hồ sơ và kho vũ khí tại căn cứ phía tây nam cho họ. Đổi lại, tôi và những người trung thành sẽ được bảo đảm an toàn và vị trí trong chính quyền mới." Ký tên, đóng dấu.

Em gấp tập hồ sơ lại, đầu óc quay cuồng. Ngày 15/3 — chỉ còn ba ngày nữa. Em cần tìm người có thể tin tưởng, một người đủ mạnh để ngăn chặn kế hoạch này. Nhưng ai? Trong vùng này, ai còn đứng về phía sự thật?

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.