Chương 12 / 15
Zero Zero Seven
007 · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Lưu danh sử sách
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Đọc lướt tập hồ sơ trước khi rời đi — xem nội dung có thực sự quan trọng hay chỉ là bản sao.
Em mở tập hồ sơ, lướt nhanh từng trang dưới ánh đèn bàn le lói. Những con số, bản đồ, tên người — tất cả đều là thông tin về các điểm tập kết quân sự, đường tiếp tế, và danh sách tên những sĩ quan cấp cao trong vùng. Nhưng trang cuối cùng khiến em dừng lại — một bức thư viết tay, nét chữ cứng cáp, ký tên: "Nguyễn Đức Anh". Nội dung vắn tắt: "Đã sắp xếp xong. Tối 15/3, chúng ta sẽ chuyển toàn bộ hồ sơ và kho vũ khí cho phía bên kia. Đổi lại, tôi sẽ được bảo đảm an toàn và một vị trí trong chính quyền mới." Ngày tháng — 10/3/1954, chỉ còn năm ngày nữa. Em gấp tập hồ sơ lại, nhét vào áo cùng phong bì và tấm ảnh. Đây không phải bản sao. Đây là bằng chứng trực tiếp về tội phản quốc.
Tiếng bước chân ngoài hành lang vọng lại gần hơn. Thời gian đã hết.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lao ra cửa sổ phía sau, nhảy xuống khu vườn tối, chạy về phía bức tường đá và con mương khô — thoát thân ngay lập tức.
Em lao ra cửa sổ, nhảy xuống khu vườn tối. Đôi chân tiếp đất trong một bụi cây gai, nhưng em không dừng lại. Em chạy thẳng về phía bức tường đá, tay giữ chặt tập hồ sơ trong áo. Tiếng hét vọng ra từ phía sau — ai đó đã phát hiện cửa sổ mở. Em nhảy lên, bám vào mép tường, kéo người lên. Những viên gạch vụn rơi xuống dưới chân em. Một tiếng súng nổ — đạn găm vào tường cách đầu em gang tấc. Em lăn qua bên kia bức tường, rơi xuống con mương khô, lăn dài trên nền đất đá. Không dừng lại, em đứng dậy chạy tiếp, lao vào khu rừng tối om phía trước. Tiếng chó sủa vọng từ xa, nhưng mỗi bước chân em đưa em xa hơn khỏi căn cứ. Cuối cùng, em dừng lại, dựa vào một gốc cây, thở dốc. Tập hồ sơ vẫn còn nguyên trong áo. Em đã thoát.
Nhưng em đang ở giữa khu rừng, không biết chính xác mình đang ở đâu, và bọn chúng đang truy lùng em với chó nghiệp vụ.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Chạy tiếp theo dòng suối nhỏ phía trước — nước sẽ xóa dấu vết, khiến chó nghiệp vụ mất đường.
Em lao xuống dòng suối, nước lạnh buốt ngập đến đầu gối. Em bước nhanh, cố gắng giữ thăng bằng trên những viên đá trơn trượt. Dòng nước chảy xiết cuốn đi mọi dấu vết em để lại trên bờ. Phía sau, tiếng chó sủa vọng lại, rồi ngừng bặt — chúng đã mất dấu. Em tiếp tục đi dọc theo suối khoảng mười lăm phút, cho đến khi đôi chân tê cóng vì nước lạnh. Em bước lên bờ, nép mình dưới một tán cây liễu rủ. Khu rừng yên tĩnh trở lại. Em rút tập hồ sơ ra, kiểm tra — nó hơi ẩm nhưng vẫn còn đọc được. Phong bì niêm phong vẫn nguyên vẹn. Em thở phào, nhưng biết rằng mình không thể dừng lại lâu.
Từ phía đông, ánh sáng đầu tiên của bình minh bắt đầu rạng lên. Em cần tìm một nơi an toàn để nghỉ ngơi và lên kế hoạch tiếp theo. Trong túi em vẫn còn mảnh giấy ghi địa chỉ nhà số 7 phố Ga — nhưng quay lại đó có thể nguy hiểm, vì Lan có thể đã bị lộ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đi sâu hơn vào rừng, tìm một ngôi làng nhỏ phía bắc — lánh mặt vài ngày, chờ cho mọi việc lắng xuống.
Em lội qua suối, băng sâu vào khu rừng già. Những tán cây cổ thụ che kín bầu trời, chỉ còn những tia nắng yếu ớt xuyên qua kẽ lá. Em đi suốt vài giờ, chân nặng như đeo đá, vết thương vai âm ỉ đau. Khi mặt trời lên đỉnh đầu, em thấy một làn khói mỏng cuộn lên từ phía trước — một ngôi làng nhỏ nằm giữa thung lũng, những mái nhà tranh thấp lè tè nép bên nhau. Một vài người nông dân đang cấy lúa dưới ruộng, tiếng cười nói vọng lên yên bình. Em dừng lại ở bìa rừng, quan sát. Ngôi làng có vẻ thanh bình, không có dấu hiệu của quân đội hay sự canh gác. Nhưng em biết, sự yên bình có thể chỉ là bề nổi.
Em cần một nơi để nghỉ ngơi, băng bó vết thương, và nghiên cứu những tài liệu vừa cướp được.
BẠN ĐÃ CHỌN
Vào làng, tìm một quán nước nhỏ, ngồi uống nước và nghe ngóng tình hình — thăm dò trước khi tiết lộ thân phận.
Em rời bìa rừng, bước vào con đường đất dẫn vào làng. Ngôi làng nhỏ, khoảng chục nóc nhà tranh nằm rải rác, vài con gà thả rông mổ thóc bên đường. Ở góc chợ, một quán nước nhỏ lợp lá dừa, vài chiếc ghế gỗ thấp lè tè xếp quanh một bàn gỗ đen bóng vì dầu mỡ. Một người đàn ông già ngồi nhai trầu, hai người phụ nữ trẻ đang nói chuyện. Em bước vào, ngồi xuống chiếc ghế cuối, gọi một ly nước chè xanh. Người chủ quán — một người đàn bà độ bốn mươi, tóc búi cao, tay thoăn thoắt lau ly — nhìn em một lượt từ đầu đến chân, rồi đặt ly nước xuống bàn. "Đi xa à?" bà ta hỏi, giọng tỉnh bơ.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



