Chương 11 / 15
Zero Zero Seven
007 · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Lưu danh sử sách
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Dùng cùi chỏ đập nhẹ vào góc kính, cố gắng làm vỡ một mảnh nhỏ để luồn tay vào mở khóa — kỹ thuật nhưng có thể gây tiếng động.
Em hít một hơi thật sâu, đưa cùi chỏ áp sát vào góc dưới của ô kính. Một cú đập nhẹ, chính xác — kính vỡ thành một mảnh nhỏ, rơi xuống đất với âm thanh khô khốc. Em nín thở, lắng nghe. Không có tiếng la hét, không có tiếng chân chạy. Em luồn tay qua lỗ thủng, mò mẫm tìm then cài. Cơ thể em căng cứng, mỗi giây như một tiếng nổ trong đầu. Rồi — một tiếng "cạch" nhẹ, then cài bật mở. Em kéo cửa sổ lên, nhẹ nhàng nhưng nhanh chóng. Phòng làm việc tối om, nhưng em có thể thấy một chiếc bàn lớn ở giữa, những chồng hồ sơ chất cao, và một chiếc đèn bàn bằng đồng. Em leo vào, đặt chân xuống sàn gỗ. Căn phòng vắng lặng.
Đồng hồ trong đầu em đã điểm gần bốn phút.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Áp sát cửa phòng, lắng nghe âm thanh bên ngoài hành lang — xác định vị trí của lính gác và Thiếu tướng trước khi hành động tiếp.
Em áp sát cánh cửa gỗ, tai ép vào khe hở lạnh lẽo. Bên ngoài, tiếng bước chân vội vã chạy qua — một, hai người — rồi im bặt. Tiếng la hét từ cổng chính đã lắng xuống, nhưng không khí vẫn còn căng thẳng. Em nghe thấy một giọng nói trầm, khàn khàn, vọng ra từ cuối hành lang: "Báo cáo tình hình." Giọng nói đó quen thuộc — chính là giọng của viên thiếu tá mà em đã gặp dưới gốc cây đa, nhưng không phải. Sâu hơn, lạnh hơn. Một người khác trả lời: "Một vụ nổ nhỏ ở phía đông cổng, thưa Thiếu tướng. Không có thương vong. Chúng tôi đang kiểm tra." Im lặng một lát, rồi giọng nói đó lại cất lên: "Tăng cường canh gác. Và kiểm tra tất cả các cửa." Tim em thót lại — hắn đang ở ngay bên ngoài, cách cánh cửa này vài mét.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lùi vào bóng tối, nấp sau tủ hồ sơ — chờ hắn vào phòng rồi phục kích bất ngờ từ phía sau.
Em lùi nhanh vào góc phòng, nép mình sau chiếc tủ hồ sơ cao ngang ngực. Bóng tối ôm trọn lấy em. Em rút súng, lên đạn, nín thở. Từng giây trôi qua chậm như mật chảy. Tiếng bước chân ngoài hành lang — nặng nề, đều đặn — tiến lại gần. Một tiếng kim loại khô khốc vang lên: tay nắm cửa xoay chuyển. Cánh cửa mở ra, một luồng gió lạnh lùa vào phòng. Một bóng đen bước qua ngưỡng cửa — cao, vai rộng, dáng đi uy nghiêm của một kẻ quen ra lệnh. Hắn dừng lại, tay với lấy chiếc đèn bàn trên bàn. Trong tích tắc đó, em thấy rõ khuôn mặt hắn dưới ánh sáng vàng le lói: Thiếu tướng Nguyễn Đức Anh. Hắn cúi xuống, mở ngăn kéo bàn, lấy ra một tập hồ sơ. Hắn không biết em đang ở sau lưng, cách chưa đầy hai mét.
BẠN ĐÃ CHỌN
Im lặng, quan sát hắn đọc tập hồ sơ — xem hắn cầm tài liệu gì, có thể đó là bằng chứng quan trọng hơn cả mạng sống của hắn.
Em nín thở, nép mình sau tủ hồ sơ, mắt dán vào từng cử chỉ của hắn. Thiếu tướng Nguyễn Đức Anh lật từng trang, khuôn mặt lạnh lùng không biểu lộ cảm xúc. Ánh đèn bàn hắt lên gương mặt hắn, tạo những bóng tối sắc lẹm dưới gò má. Hắn đọc chậm rãi, rồi dừng lại ở một trang, mím môi. Một tiếng động nhỏ vọng ra từ ngoài hành lang — tiếng bước chân vội vã chạy qua. Hắn ngẩng lên, lắng nghe, rồi cúi xuống lật tiếp. Em thấy rõ tập hồ sơ đó có một phong bì niêm phong sáp đỏ kẹp bên trong. Tim em đập mạnh — giống hệt phong bì mà em đang giấu trong áo.
Hắn đứng dậy, kéo ngăn bàn dưới cùng, lấy ra một hộp sắt nhỏ. Hắn mở khóa, bỏ tập hồ sơ và phong bì vào đó, rồi khóa lại. Hắn ngẩng lên nhìn quanh phòng lần cuối — mắt hắn lướt qua chiếc tủ hồ sơ nơi em đang nấp. Một giây, hai giây. Rồi hắn quay người, bước ra cửa.
BẠN ĐÃ CHỌN
Để hắn đi, rồi lục soát hộp sắt — lấy tài liệu trước khi hắn kịp mang chúng đi nơi khác.
Em đợi cho đến khi cánh cửa đóng lại và tiếng bước chân của hắn xa dần về phía cuối hành lang. Ngay lập tức, em lao ra khỏi chỗ nấp, quỳ xuống trước chiếc hộp sắt. Nó nhỏ gọn, loại két sắt dã chiến thông thường — một ổ khóa ba số. Em lắng nghe, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Thời gian đã cạn dần, và nếu không mở được, em sẽ phải rời đi tay không. Em đặt tai lên hộp, vừa xoay nhẹ từng số — một kỹ thuật mà em từng học được từ một người lính già ở chiến trường phía Bắc. Số đầu tiên — "cạch" nhẹ. Số thứ hai — im lặng. Em cắn môi, xoay lại, kiên nhẫn lắng nghe từng rung động nhỏ nhất trong lòng hộp. Số thứ hai — "cạch". Số thứ ba — một tiếng kêu khô khốc, ổ khóa bật mở. Em mở nắp hộp. Bên trong là tập hồ sơ, phong bì niêm phong sáp đỏ, và một tấm ảnh khác — Tướng quân Minh đứng cạnh một người đàn ông mặc quân phục địch, cả hai cùng cười. Phía sau tấm ảnh, một dòng chữ viết tay: "Ký kết hợp tác — 12/3/1954."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



