Chương 10 / 15

Zero Zero Seven

007 · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
007
Chỉ số ở chương 10
Sinh Lực4/100
Kỹ Năng87/100
May Mắn96/100

Mục tiêu

Lưu danh sử sách

Quan hệ

Lan
có thể tin tưởng
Ông già làng
đang giúp đỡ, có thể tin tưởng
Trung úy Hoàng
hấp hối
Thiếu tá Lê Huy
đã chết
Tướng quân Minh
đã chết - bị phản bội
Viên thiếu tá bí ẩn
đã chết
Thiếu tướng Nguyễn Đức Anh
đối đầu trực diện

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai 007 từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 46

BẠN ĐÃ CHỌN

Rút lui, quay về nhà Lan với thông tin vừa thu được — lên kế hoạch chi tiết trước khi hành động.

Em lặng lẽ rút lui khỏi ngọn đồi, lùi sâu vào khu rừng rồi vòng về hướng thị trấn. Mặt trời đã lên cao khi em gõ cửa nhà số 7 phố Ga. Lan mở cửa ngay, như thể bà ta đã đợi sẵn. Em bước vào, đổ hết những gì vừa quan sát được lên bàn — vị trí lính gác, cánh cửa hông không khóa, chiếc xe tải quân sự. Lan lắng nghe, gật gù, rồi trải bản đồ ra. "Cánh cửa hông đó dẫn vào nhà kho chứa lương thực. Nếu cô vào được đó, có thể men theo hành lang bên hông để đến phòng làm việc của hắn. Nhưng có một vấn đề — cứ mỗi hai tiếng, lính gác kiểm tra nhà kho một lần."

Bà ta nhìn em, mắt sáng lên một tia tính toán. "Chúng ta có thể tạo một tiếng động lớn ở phía cổng chính để đánh lạc hướng, nhưng cô sẽ chỉ có khoảng mười phút để vào và ra."

May Mắn +1

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 47

BẠN ĐÃ CHỌN

Lên kế hoạch chi tiết với Lan — dùng tiếng nổ giả ở cổng chính, em sẽ đột nhập qua cửa hông trong mười phút đó.

Lan gật đầu, mắt sáng lên một tia quyết đoán. Bà ta kéo ngăn kéo tủ, lấy ra một gói nhỏ bọc vải đen — bên trong là một khối thuốc nổ nhỏ, một cuộn dây cháy chậm, và một khẩu súng lục ngắn. "Ta đã chuẩn bị sẵn thứ này từ lâu," bà ta nói, giọng khàn đặc. "Kế hoạch thế này: Ta sẽ kích nổ khối thuốc ở bãi đất trống phía đông cổng chính — đủ lớn để gây hoảng loạn, nhưng không gây thương vong. Lính gác sẽ đổ về đó. Cô sẽ có mười phút, không hơn."

Bà ta chỉ lên bản đồ: "Vào qua cửa hông, rẽ trái, đi thẳng qua hành lang dài. Phòng làm việc của hắn ở cuối dãy, cạnh phòng chỉ huy. Nếu cô tìm thấy hắn, đừng do dự — khống chế hắn, lấy mọi tài liệu cô thấy, rồi thoát ra qua cửa sổ phía sau phòng." Lan nhìn em, mắt không chớp. "Nhưng nếu cô không ra kịp, ta sẽ không thể quay lại giúp. Ta sẽ phải biến mất."

Lượt 48

BẠN ĐÃ CHỌN

Hỏi Lan thêm chi tiết về đường thoát phía sau phòng làm việc — muốn có phương án dự phòng trước khi lao vào.

Lan gật đầu, hiểu sự thận trọng của em. Bà ta kéo tấm bản đồ lại gần, lấy bút chì vẽ nhanh một đường vòng cung. "Phía sau phòng làm việc của hắn có một ô cửa sổ nhìn ra khu vườn hoang. Nếu cô nhảy ra ngoài, sẽ thấy một bức tường đá cao khoảng hai mét. Phía bên kia bức tường là một con mương khô dẫn thẳng ra khu rừng phía đông." Bà ta gạch chân điểm đó. "Nhưng có một vấn đề — khu vườn đó không có chỗ nấp. Nếu lính gác kịp phản ứng, cô sẽ là mục tiêu lý tưởng trên bãi đất trống."

Bà ta ngẩng lên, mắt sắc lạnh. "Ta khuyên cô: nếu phải thoát thân, đừng chạy thẳng ra cửa sổ. Hãy men theo bức tường phía bắc, nơi có một bụi cây dại mọc um tùm — có thể che mắt tạm thời. Nhưng nếu cô chần chừ quá lâu, mười phút sẽ trôi qua như một cái chớp mắt."

Lượt 49

BẠN ĐÃ CHỌN

Ghi nhớ lời khuyên của Lan, nhận lấy khối thuốc nổ và súng — hành động ngay trong đêm nay, tin vào kế hoạch đã vạch sẵn.

Em nhận lấy khối thuốc nổ và khẩu súng từ tay Lan. Cảm giác nặng trịch trong lòng bàn tay — không phải từ vũ khí, mà từ trách nhiệm đè nặng trên vai. Đêm nay, mọi thứ sẽ được quyết định. Em kiểm tra lại băng vết thương, siết chặt dây áo, và nhìn Lan lần cuối. "Tôi sẽ ra kịp. Tôi hứa." Lan chỉ gật đầu, không nói thêm lời nào.

Trời tối hẳn. Em và Lan rời khỏi nhà, lặng lẽ băng qua những con phố vắng, ra khỏi thị trấn và tiến về phía căn cứ. Đến chân đồi, Lan dừng lại, đưa cho em một chiếc đồng hồ bấm giờ. "Mười phút. Từ khi tiếng nổ vang lên." Bà ta biến mất trong bóng tối về phía đông, nơi bà ta sẽ kích nổ khối thuốc. Em nằm im dưới tán cây, mắt dán vào cánh cửa hông của căn cứ, cách đó không xa. Tim em đập mạnh, từng giây trôi qua như một thế kỷ. Rồi — một tiếng nổ chát chúa vang lên từ phía cổng chính. Lính gác hét ầm lên, chạy về hướng đó. Em đứng dậy, lao về phía cánh cửa hông.

Kỹ Năng +2Sinh Lực 1
Lượt 50

BẠN ĐÃ CHỌN

Không vào qua cửa hông, mà men theo tường phía bắc đến bụi cây dại — đổi hướng đột nhập, bất ngờ hơn.

Em đổi hướng ngay trong tích tắc. Thay vì lao vào cửa hông, em men theo bóng tối của bức tường phía bắc, lướt như một cái bóng về phía bụi cây dại mà Lan đã chỉ. Tiếng la hét và chân chạy vẫn vọng từ cổng chính — kế hoạch nghi binh đang phát huy tác dụng. Em tới bụi cây, lách qua những cành gai góc, và thấy một ô cửa sổ nhỏ, mờ tối — chính là cửa sổ phòng làm việc của hắn. Nhưng nó đóng kín. Em đưa tay đẩy nhẹ — khóa. Trong đầu em, đồng hồ đang tích tắc. Mười phút đã trôi qua gần một phần ba.

Em nhìn quanh, thấy một viên gạch lỏng lẻo dưới chân tường. Nếu em đập vỡ kính, tiếng động sẽ báo động toàn bộ căn cứ. Nhưng nếu không vào nhanh, thời gian sẽ cạn kiệt.

May Mắn 2Sinh Lực 1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.