Chương 9 / 15
Zero Zero Seven
007 · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Lưu danh sử sách
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Chỉ đưa bức ảnh Tướng quân Minh bắt tay sĩ quan địch — giấu thư và hồ sơ, đề phòng bất trắc.
Em đặt tay vào túi áo, rút ra tấm ảnh đen trắng — Tướng quân Minh bắt tay sĩ quan địch — và đặt nó lên bàn. Phong bì niêm phong và tập hồ sơ vẫn nằm im trong lớp áo lót. Lan cầm tấm ảnh lên, đưa lại gần ngọn đèn dầu. Đôi mắt bà ta nheo lại, rồi bà ta thở dài, một tiếng thở dài như đã chờ đợi điều này từ rất lâu. "Đúng là ông ấy," bà ta nói, giọng trầm xuống. "Tướng quân Minh. Và người đàn ông bên cạnh ông ấy là Thiếu tướng Nguyễn Đức Anh — cấp phó thân tín nhất của ông ấy. Tôi biết hắn. Hắn từng đến nhà này, hai năm trước."
Lan ngẩng lên nhìn em, ánh mắt sắc như dao. "Cô biết tại sao anh tôi lại đưa cô đến đây không? Vì tôi là người duy nhất còn sống có thể nhận diện được kẻ đã bán đứng Tướng quân Minh. Và tôi có bằng chứng."
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi Lan vì sao bà ta lại giúp em — thăm dò động cơ thực sự của người phụ nữ này trước khi tin tưởng hoàn toàn.
Lan nhìn em một lúc lâu, đôi mắt sắc như dao cạo. Bà ta đặt tấm ảnh xuống bàn, rót thêm một ly nước, rồi ngồi xuống ghế. "Anh tôi đã kể về cô qua mảnh giấy hắn đưa. Nhưng câu hỏi thực sự là — tại sao tôi phải giúp một người lạ mặt giữa đêm khuya?" Bà ta cười nhạt, một nụ cười không chạm đến mắt. "Vì tôi cũng có món nợ với Tướng quân Minh. Ông ấy từng cứu chồng tôi khỏi một cuộc hành quyết oan sai. Chồng tôi đã chết sau đó, nhưng tôi không quên." Giọng bà ta cứng lại. "Và vì tôi ghét kẻ phản bội hơn bất kỳ kẻ thù nào ngoài chiến trường."
Bà ta đứng dậy, bước về phía chiếc tủ gỗ cũ kỹ, kéo ngăn kéo ra. Trong đó là một tập giấy cũ, vàng ố. Bà ta đặt nó lên bàn, cạnh tấm ảnh. "Đây là nhật ký của chồng tôi. Hắn ta — Thiếu tướng Nguyễn Đức Anh — từng đến nhà tôi, uống rượu với chồng tôi, và nói những lời mà hắn không ngờ có người ghi lại."
BẠN ĐÃ CHỌN
Cảm ơn Lan và đề nghị bà ta cùng hợp tác — lập một kế hoạch hành động chung để vạch mặt kẻ phản bội.
Lan gật đầu, đôi mắt sắc lạnh thoáng hiện một tia hài lòng. Bà ta kéo ghế lại gần bàn, ngồi xuống đối diện em. "Tốt. Ta không có nhiều thời gian. Bọn chúng đang lùng sục khắp vùng này để tìm cô." Bà ta trải một tấm bản đồ cũ lên bàn — bản đồ khu vực phía Bắc, với những đường mòn và ký hiệu quân sự được đánh dấu bằng mực đỏ. "Thiếu tướng Nguyễn Đức Anh hiện đang đóng quân ở căn cứ phía tây nam, cách đây khoảng hai ngày đi bộ. Hắn có một đơn vị riêng, không nằm trong biên chế chính thức — đó là nơi hắn điều hành mọi việc." Lan chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Nhưng để tiếp cận hắn, cô cần một danh tính khác. Một bộ quân phục, một câu chuyện, và một lý do để gặp hắn mà không gây nghi ngờ."
Bà ta ngẩng lên nhìn em. "Ta có thể giúp cô có được những thứ đó. Nhưng một khi cô bước vào căn cứ của hắn, ta không thể giúp cô thoát ra nếu mọi chuyện sai lầm."
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi Lan liệu có đường tiếp cận nào khác không — tìm một cách thâm nhập an toàn hơn, dù chậm hơn.
Lan nhíu mày, ngón tay gõ nhẹ lên bản đồ. Bà ta trầm ngâm một lúc, rồi đứng dậy, bước về phía cửa sổ, kéo rèm nhìn ra phố vắng. "Có một con đường khác," bà ta nói, giọng thì thầm. "Nhưng nó nguy hiểm không kém. Về phía bắc khu rừng, có một đồn điền cũ bị bỏ hoang. Thiếu tướng Nguyễn Đức Anh từng dùng nơi đó làm nơi gặp gỡ bí mật. Hắn không thường xuyên lui tới, nhưng có một người phụ nữ sống ở đó — một góa phụ tên Mai — từng là người tình của hắn. Nếu cô có thể tiếp cận bà ta, có thể bà ta sẽ cho cô thông tin hoặc một cách để vào căn cứ mà không bị soát xét."
Lan quay lại, nhìn em thẳng vào mắt. "Nhưng Mai không phải người dễ tin. Bà ta đã chứng kiến quá nhiều cái chết. Và bà ta có thể đang bị theo dõi."
BẠN ĐÃ CHỌN
Tự mình đi trinh sát căn cứ phía tây nam trước — quan sát từ xa để tìm ra lỗ hổng trước khi quyết định cách tiếp cận.
Lan nhíu mày, nhưng rồi gật đầu. "Cô liều lĩnh thật. Nhưng tôi hiểu — không muốn đặt trứng vào một giỏ." Bà ta chỉ lên bản đồ một con đường mòn chạy song song với căn cứ. "Có một ngọn đồi phía đông nam, cách căn cứ khoảng ba trăm mét. Từ đó, cô có thể quan sát toàn bộ khu vực bằng ống nhòm. Nhưng nhớ — không được lại gần quá. Bọn chúng có chó nghiệp vụ và lính gác tuần tra suốt đêm."
Trời vẫn còn tối. Em rời khỏi nhà Lan, lặng lẽ băng qua những con phố vắng, ra khỏi thị trấn và tiến vào khu rừng phía tây nam. Sau hai giờ đi bộ, em tới chân đồi. Trời đã hửng sáng. Em nằm sấp xuống, dùng ống nhòm quan sát căn cứ bên dưới — một khu nhà cấp bốn nằm giữa bãi đất trống, có hàng rào thép gai bao quanh. Bốn lính gác đứng ở cổng, hai người đi tuần dọc hàng rào. Một chiếc xe tải quân sự đỗ gần nhà chính. Mọi thứ đều yên tĩnh, nhưng em thấy có một cánh cửa hông không khóa, dẫn vào nhà kho phía sau — một điểm yếu tiềm năng.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



