Chương 8 / 15
Zero Zero Seven
007 · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Lưu danh sử sách
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Tìm một bụi cây rậm gần suối, giặt sạch áo và rửa vết thương, chờ đến tối mới vào thị trấn — an toàn nhưng mất thời gian.
Em kéo mình vào một bụi liễu rậm rạp sát bờ suối. Nước lạnh buốt làm vết thương vai nhói lên, nhưng em cắn răng cởi áo, giặt sạch vết máu trên vải rồi vắt khô. Em lấy băng gạc dự phòng trong túi, băng lại vết thương — lần này khá hơn, máu đã ngừng chảy. Em ngồi xuống, dựa lưng vào gốc cây, mắt nhìn về phía thị trấn xa xa. Thời gian chậm chạp trôi qua. Những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà nhuộm vàng những mái nhà lợp tôn. Đèn đường bắt đầu sáng lên từng cái một.
Khi bóng tối đã bao phủ hoàn toàn thị trấn, em mới rời khỏi bụi cây. Áo đã khô, vết thương đã băng kín. Em bước vào thị trấn Phía Bắc, hòa mình vào dòng người thưa thớt trên phố. Quán cà phê "Ngã Tư" nằm ở góc chợ, một tấm biển gỗ cũ kỹ lắc lư trước gió. Ánh đèn dầu le lói từ bên trong hắt ra, và qua ô cửa kính mờ, em thấy vài bóng người đang ngồi.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đứng bên ngoài, quan sát qua ô cửa kính thêm mười phút — nhận diện khách quen và chủ quán trước khi vào.
Em nép mình trong bóng tối của một mái hiên đối diện quán cà phê "Ngã Tư". Qua ô cửa kính mờ, em quan sát từng người bên trong. Một người đàn ông trung niên ngồi ở quầy, tay lau ly thủy tinh — có lẽ là chủ quán. Ba người khách: một người già đội nón lá, đang nhâm nhi ly cà phê đen; một người phụ nữ trẻ mặc áo bà ba, ngồi một mình ở góc tối; và một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, đang đọc báo, mặt hơi cúi. Tất cả đều trông bình thường, nhưng em biết rằng trong thế giới này, vẻ ngoài bình thường thường là tấm bình phong nguy hiểm nhất. Một người phụ nữ bước ra từ phòng trong, bưng một khay cà phê. Bà ta khoảng bốn mươi, tóc búi cao, ánh mắt sắc sảo. Bà ta nhìn quanh quán một lượt, rồi dừng lại đúng một giây ở ô cửa kính — nơi em đang đứng. Tim em thót lại.
BẠN ĐÃ CHỌN
Rời khỏi thị trấn ngay lập tức — cảm thấy bị phát hiện, không an toàn để vào quán nữa.
Em lùi sâu vào bóng tối, bước nhanh ra khỏi con phố chính. Cảm giác bị theo dõi bám chặt lấy gáy em như một bàn tay lạnh. Em rẽ vào một con hẻm nhỏ, rồi một con hẻm khác, cho đến khi những ánh đèn thị trấn chỉ còn là những chấm sáng xa xa phía sau. Em dừng lại, dựa vào tường gạch ẩm mốc, thở dốc. Đã quá muộn để vào quán. Nhưng em cũng không thể lang thang ngoài đường suốt đêm — lính tuần tra có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Em cần một nơi trú ẩn để nghỉ ngơi và suy tính bước tiếp theo. Trong túi em vẫn còn mảnh giấy ông già đưa — một địa chỉ khác ở thị trấn: "Nhà số 7, phố Ga, gõ ba tiếng."
BẠN ĐÃ CHỌN
Tìm đến nhà số 7, phố Ga — tin vào chỉ dẫn của ông già, gõ ba tiếng như đã hẹn.
Em lần theo bóng tối, tìm đến phố Ga. Nhà số 7 là một căn nhà nhỏ hai tầng, cửa gỗ sơn xanh đã bạc màu, nằm khuất giữa hai căn nhà cao hơn. Đèn trong nhà tối om, không một tiếng động. Em đứng trước cửa, nhìn quanh một lượt — con phố vắng lặng, không một bóng người. Em giơ tay, gõ ba tiếng — chậm, đều, như ông già đã dặn.
Im lặng.
Em gõ lại, lần này mạnh hơn. Một tiếng động nhẹ vọng ra từ bên trong — tiếng dép lê kéo trên nền gạch. Cánh cửa hé mở, một khuôn mặt phụ nữ hiện ra trong khe cửa tối — khoảng bốn mươi tuổi, tóc búi thấp, đôi mắt sắc như dao. Bà ta nhìn em từ đầu đến chân, rồi hỏi bằng giọng khàn đặc: "Ai sai mày đến?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Đưa ra mảnh giấy ông già đã đưa — để bà ta tự nhận diện, không nói thêm lời nào.
Em lặng lẽ rút mảnh giấy ông già đã đưa ra khỏi túi áo, đưa qua khe cửa. Người phụ nữ cầm lấy, đưa lên gần khe cửa, đọc trong bóng tối. Một giây, hai giây. Rồi bà ta hạ tay xuống, nhìn em với ánh mắt khác — không còn sắc lạnh, mà thoáng một tia gì đó như sự thấu hiểu. Bà ta mở rộng cửa, lùi lại một bước. "Vào đi."
Em bước vào. Căn nhà tối om, chỉ có một ngọn đèn dầu nhỏ trên bàn. Người phụ nữ đóng cửa lại, cài then. Bà ta chỉ vào chiếc ghế gỗ cạnh bàn. "Ngồi xuống. Tôi là Lan. Ông già là anh trai tôi." Bà ta ngồi xuống đối diện, tay rót một ly nước lạnh đẩy về phía em. "Ông ấy nói cô sẽ đến. Nhưng không nói cô mang theo thứ gì. Cho tôi xem."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



