Chương 7 / 15

Zero Zero Seven

007 · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
007
Chỉ số ở chương 7
Sinh Lực2/100
Kỹ Năng82/100
May Mắn94/100

Mục tiêu

Lưu danh sử sách

Quan hệ

Ông già làng
đang giúp đỡ, có thể tin tưởng
Trung úy Hoàng
hấp hối
Thiếu tá Lê Huy
đã chết
Tướng quân Minh
đã chết - bị phản bội
Viên thiếu tá bí ẩn
đã chết
Thiếu tướng Nguyễn Đức Anh
đối đầu trực diện

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai 007 từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 31

BẠN ĐÃ CHỌN

Im lặng, di chuyển vòng ra sau lưng hắn — tận dụng bóng tối để ám sát từ phía sau.

Em nín thở, lặng người như một bức tượng. Từng bước chân em đặt xuống đất nhẹ như một chiếc lá rơi. Hắn vẫn đứng đó, nòng súng chĩa vào bụi tre cũ — nhưng em đã không còn ở đó nữa. Em di chuyển vòng ra phía sau hắn, lợi dụng bóng tối dày đặc dưới tán cây đa. Tay em rút con dao găm từ ủng, lưỡi thép lạnh lẽo không phản chiếu ánh trăng. Hắn xoay người, quét súng một vòng — nhưng em đã ở ngay sau lưng hắn, cách chưa đầy hai mét.

Một cành cây khô giòn dưới chân em kêu răng rắc.

Hắn quay phắt lại, đôi mắt xám lạnh giao nhau với ánh mắt em trong bóng tối. Trong khoảnh khắc đó, cả hai đều đứng yên, thời gian như ngừng trôi. Tay em siết chặt chuôi dao, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

May Mắn 3Sinh Lực 2

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 32

BẠN ĐÃ CHỌN

Đá văng khẩu súng khỏi tay hắn, rồi dùng dao khống chế — bắt sống hắn để tra khảo.

Em lao tới, chân phải đá mạnh vào cổ tay hắn. Khẩu súng bay văng đi, rơi xuống đất kêu "cạch" khô khốc. Cùng lúc, em vung dao găm lên, kề sát vào cổ hắn. Nhưng hắn nhanh đến mức đáng sợ — hắn không lùi, mà lao tới, tay trái chụp lấy cổ tay em, tay phải đấm thẳng vào mặt em. Cú đấm mạnh đến nỗi em loạng choạng, lưỡi dao chỉ xoẹt qua cổ hắn, rạch một đường máu mỏng.

Cả hai vật lộn trên nền đất ẩm. Hắn mạnh hơn em, nhưng em nhanh hơn. Em vặn người, khuỵu gối thúc vào bụng hắn, nhưng hắn chỉ rên nhẹ, vẫn không buông tay. Mặt hắn gần kề mặt em, giọng khản đặc: "Mày là ai? Ai sai mày đến đây?" Mắt hắn ánh lên một tia điên cuồng, không phải của một kẻ đang sợ hãi, mà của một kẻ đang chờ đợi điều gì đó.

Sinh Lực 2
Lượt 33

BẠN ĐÃ CHỌN

Đầu gối thúc mạnh vào hạ bộ hắn, cố giành lại thế chủ động — chiến đấu tiếp.

Em dồn toàn bộ sức lực vào đầu gối, thúc mạnh vào hạ bộ hắn. Một tiếng rên đau đớn thoát ra từ cổ họng hắn, tay hắn buông lỏng. Em xoay người, đè hắn xuống đất, con dao găm lại kề vào cổ hắn. Lần này, em không để hắn có cơ hội phản đòn nữa. Máu từ vết rạch trên cổ hắn chảy ra, thấm vào cổ áo. Hắn nằm im, thở hổn hển, mắt nhìn em với một tia gì đó không phải là sợ hãi — mà là tò mò.

"Giỏi lắm," hắn nói, giọng khàn khàn nhưng vẫn bình thản đến lạ. "Mày xứng đáng biết sự thật. Nhưng không phải ở đây." Hắn nhìn về phía ngôi làng im lìm trong bóng tối. "Bọn chúng đang đến. Nếu mày muốn sống, hãy theo tao."

Từ xa, tiếng động cơ xe vọng lại, ngày càng gần. Ánh đèn pha lóe lên qua những tán cây — một đoàn xe quân sự đang tiến về phía làng.

Kỹ Năng 2May Mắn 2Sinh Lực 2
Lượt 34

BẠN ĐÃ CHỌN

Kết liễu hắn ngay lập tức, rồi chạy một mình về phía khu rừng — không để lại nhân chứng.

Lưỡi dao găm lướt nhanh qua cổ họng viên thiếu tá. Một âm thanh khẽ, ướt át, rồi hắn gục xuống, mắt vẫn mở to, nụ cười bí ẩn còn đọng lại trên môi. Em không có thời gian để nhìn lại. Tiếng động cơ xe đã gần lắm rồi. Em vứt con dao dính máu xuống vũng nước bên đường, nhặt khẩu súng lục của hắn lên, rồi lao vào khu rừng tối om phía tây làng. Những cành cây quất vào mặt em, nhưng em không dừng lại. Chạy. Chỉ cần chạy thôi. Phía sau, tiếng người la hét vọng ra từ ngôi làng — chúng đã đến, và chúng sẽ tìm thấy xác hắn. Em phải biến mất trước khi bình minh lên.

Khu rừng dần dày đặc hơn, những thân cây cổ thụ vươn lên như những bức tường thành. Em dừng lại, dựa vào một gốc cây, thở hổn hển. Tay em vẫn còn dính máu. Máu của kẻ thù — và có lẽ, của cả những người vô tội nữa.

Kỹ Năng 3May Mắn 1Sinh Lực 2
Lượt 35

BẠN ĐÃ CHỌN

Tiếp tục chạy sâu vào rừng, tìm đường đến thị trấn Phía Bắc — không dừng lại cho đến khi an toàn.

Em lao sâu vào khu rừng, đôi chân nặng như chì nhưng không dám dừng lại. Những thân cây cổ thụ lướt qua hai bên như những bóng ma. Em chạy cho đến khi phổi như muốn nổ tung, cho đến khi không còn nghe thấy tiếng người phía sau nữa. Chỉ có tiếng gió rít qua kẽ lá, và tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Cuối cùng, em khuỵu xuống bên một con suối nhỏ, nước mát lạnh chảy róc rách. Em vục mặt xuống dòng nước, uống vài ngụm rồi nhìn lên bầu trời xám xịt qua kẽ lá.

Mặt trời đã lên cao. Em đã chạy suốt một đêm. Phía trước, qua những lùm cây thưa dần, em thấy một con đường đất lớn hơn, và xa xa, một vài mái nhà lô nhô — thị trấn Phía Bắc. Nhưng em không thể vào đó với bộ dạng như bây giờ — áo rách, người đầy máu, mặt mày hốc hác.

May Mắn +2Sinh Lực 2
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.