Chương 6 / 15

Zero Zero Seven

007 · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
007
Chỉ số ở chương 6
Sinh Lực12/100
Kỹ Năng87/100
May Mắn98/100

Mục tiêu

Lưu danh sử sách

Quan hệ

Ông già làng
đang giúp đỡ, có thể tin tưởng
Trung úy Hoàng
hấp hối
Thiếu tá Lê Huy
đã chết
Tướng quân Minh
đã chết - bị phản bội
Thiếu tướng Nguyễn Đức Anh
đối đầu trực diện

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai 007 từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 26

BẠN ĐÃ CHỌN

Mở phong bì ra trước mặt ông già, đề nghị chia sẻ thông tin để đổi lấy sự giúp đỡ hoặc che chở.

Em nhìn ông già một lúc lâu. Bàn tay em run run rút phong bì niêm phong sáp đỏ ra khỏi ngực áo. Không nói lời nào, em bóc lớp sáp, lấy ra tấm ảnh Tướng quân Minh bắt tay sĩ quan địch và lá thư tố cáo Thiếu tướng Nguyễn Đức Anh. Em đặt tất cả lên bàn, trước mặt ông già. "Tôi không biết ông là ai, nhưng tôi biết ông từng gặp Tướng quân Minh. Ông ấy đã chết vì thứ này. Tôi cần một nơi an toàn để tìm ra sự thật. Đổi lại, tôi sẽ chia sẻ mọi thứ tôi biết."

Ông già nhìn những thứ trên bàn, đôi tay nhăn nheo run rẩy chạm vào tấm ảnh. Mắt ông ánh lên một nỗi buồn xa xăm. "Cô có biết người chụp tấm ảnh này là ai không?" — ông hỏi, giọng thì thào. "Là tôi đây."

Sinh Lực +9

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 27

BẠN ĐÃ CHỌN

Yêu cầu ông già kể lại toàn bộ câu chuyện về buổi chụp ảnh đó — tìm ra manh mối về kẻ phản bội.

Ông già thở dài, đôi mắt đục mờ nhìn vào ngọn lửa nhỏ đang cháy trong bếp. "Ba tháng trước, Tướng quân Minh đến làng này vào một đêm mưa. Ông ấy đi một mình, không quân hàm, không lính hầu. Ông ấy bảo tôi chụp cho ông ấy một tấm ảnh với người đàn ông kia — một người mà ông ấy gọi là 'bạn cũ'." Ông già ngừng lại, uống một ngụm nước. "Tôi không biết người đó là ai, nhưng sau khi chụp, Tướng quân Minh bảo tôi giữ tấm ảnh này, đừng đưa cho ai. Ông ấy nói: 'Nếu tôi chết, hãy đưa nó cho người đến tìm.'"

Ông già nhìn em, mắt ánh lên một tia gì đó khó đoán. "Cô là người đầu tiên đến tìm. Nhưng cô không phải người duy nhất hỏi về tấm ảnh này. Một tuần trước, có một người đàn ông mặc quân phục, hàm thiếu tá, đến làng hỏi về Tướng quân Minh. Hắn nói hắn là người của Bộ Tổng Chỉ Huy."

Lượt 28

BẠN ĐÃ CHỌN

Hỏi ông già về đặc điểm nhận dạng của viên thiếu tá đó — có thể là Thiếu tướng Nguyễn Đức Anh hoặc người của hắn.

Ông già nhíu mày, đôi mắt đục mờ nhưng vẫn sáng lên một tia nhớ lại. "Hắn ta... cao lớn, vai rộng, có một vết sẹo dài bên má trái. Mắt hắn xám lạnh, nhìn người như nhìn kẻ thù. Hắn mặc quân phục chính quy, nhưng không có phù hiệu đơn vị. Hắn hỏi về Tướng quân Minh bằng giọng khàn khàn, như thể đang bị cảm. Và hắn đi một mình, không lính hầu, không xe — đi bộ vào làng giữa đêm khuya."

Ông già ngừng lại, nhìn em chăm chú. "Có một chi tiết lạ. Khi tôi nói tôi không biết gì, hắn không hỏi thêm, mà lại cười. Một nụ cười lạnh toát. Rồi hắn bỏ đi, nhưng trước khi đi, hắn nói: 'Nếu có ai đến hỏi về Tướng quân Minh, hãy bảo họ đến gặp tôi ở thị trấn Phía Bắc.' Hắn để lại một địa chỉ — một quán cà phê cũ tên 'Ngã Tư'."

Sinh Lực +5
Lượt 29

BẠN ĐÃ CHỌN

Ở lại làng thêm một ngày, phục kích xem viên thiếu tá có quay lại không — mai phục để bắt sống hắn.

Em quyết định ở lại. Ông già gật đầu, không hỏi thêm, chỉ chỉ vào chiếc chõng tre góc nhà: "Ngủ đi. Sáng mai ta sẽ bày trò cho cô." Em nằm xuống, tay vẫn nắm chặt khẩu súng, tai lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất bên ngoài. Đêm trôi qua trong sự căng thẳng tột độ, nhưng không có gì xảy ra.

Sáng hôm sau, ông già bố trí cho em một vị trí mai phục — một đống rơm khô cạnh gốc cây đa, nơi có thể quan sát toàn bộ cổng làng. Em nằm im dưới lớp rơm, mắt dán vào con đường mòn dẫn vào làng. Nắng lên cao, tiếng gà gáy vang lên, nhưng không có bóng dáng người lạ nào. Đến trưa, một người đàn ông xuất hiện ở đầu làng — nhưng không phải viên thiếu tá. Đó là một người nông dân, vai vác cuốc, đi chân đất. Hắn đi thẳng về phía nhà ông già. Em thấy ông già ra đón, hai người nói chuyện gì đó rất nhanh, rồi người nông dân đưa cho ông già một mảnh giấy và quay lưng bỏ đi.

Ông già mở mảnh giấy, mặt biến sắc. Ông lặng lẽ đi về phía đống rơm, thì thào: "Nó viết: 'Ta biết ngươi đang giấu con chuột nhắt. Tối nay, giao nó ra, hoặc cả làng sẽ chết.'"

Lượt 30

BẠN ĐÃ CHỌN

Ở lại làng, cùng ông già đối đầu với viên thiếu tá vào tối nay — bảo vệ dân làng và bắt sống hắn.

Em nhìn ông già, gật đầu quyết đoán. "Tôi ở lại. Không thể để dân làng chết vì tôi được." Ông già thở dài, nhưng trong mắt thoáng hiện một tia hài lòng. "Được. Ta sẽ bố trí người canh gác ở cổng làng. Cô ẩn nấp trong bụi tre phía tây, nơi có thể quan sát toàn bộ quảng trường. Khi hắn xuất hiện, ta sẽ ra hiệu bằng ba tiếng gà gáy."

Trời tối dần. Ngôi làng chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng gió thổi qua những tán cây. Em nằm trong bụi tre, tay siết chặt khẩu súng. Mỗi phút trôi qua như một thế kỷ. Đến nửa đêm, một bóng đen xuất hiện ở đầu làng — cao lớn, vai rộng, bước đi uy nghiêm như một kẻ đã quen với quyền lực. Hắn dừng lại dưới gốc cây đa, nhìn quanh. Đúng lúc đó, ba tiếng gà gáy vang lên. Hắn quay về phía nhà ông già, bắt đầu bước tới.

Em từ từ rời khỏi bụi tre, lặng lẽ tiếp cận từ phía sau. Tay em đã chạm vào cò súng. Nhưng rồi hắn dừng lại, quay phắt người lại, nòng súng của hắn chĩa thẳng vào bụi tre nơi em vừa ẩn nấp. "Ra đây, con chuột nhắt. Ta biết ngươi ở đó." Giọng hắn lạnh tanh, vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch.

Kỹ Năng +2May Mắn +1Sinh Lực 3
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.