Chương 5 / 15
Zero Zero Seven
007 · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Lưu danh sử sách
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Nghi ngờ tất cả, quyết định hoạt động một mình — tìm ra sự thật bằng cách riêng, không tin bất kỳ ai.
Em gấp bức ảnh và lá thư lại, nhét sâu vào trong túi áo lót. Tướng quân Minh đã chết, kẻ phản bội vẫn còn sống — và em không thể tin bất kỳ ai. Không thể quay về căn cứ, vì kẻ thù có thể đang ngồi ngay trong phòng họp. Em phải tự mình tìm ra sự thật. Nhưng trước hết, em cần sống sót. Vết thương ở vai đã ngừng chảy máu, nhưng cơn đói và kiệt sức đang bắt đầu hành hạ. Em rời khỏi hốc cây, bước ra ánh sáng ban mai nhạt nhòa.
Khu rừng im lìm. Xa xa, một con đường mòn nhỏ ngoằn ngoèo giữa những lùm cây. Em không biết nó dẫn đến đâu — nhưng đứng yên một chỗ cũng là chết. Bàn tay em vô thức chạm vào phong bì niêm phong trong ngực, như thể nó là lá bùa hộ mệnh cuối cùng.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Theo con đường mòn về phía đông — nơi có một ngôi làng nhỏ, có thể tìm lương thực và nơi trú ẩn.
Em lần theo con đường mòn về phía đông, mỗi bước chân nặng nề như kéo theo cả tấn đá. Những tán cây thưa dần, nhường chỗ cho những thửa ruộng bậc thang xanh mướt. Một làng nhỏ hiện ra trước mắt em — những mái nhà tranh thấp lè tè, khói bếp bay lên từ vài ống khói. Bình yên đến lạ thường giữa một vùng đất đang chìm trong chiến tranh.
Em nép sau một bụi tre, quan sát. Vài người nông dân đang cấy lúa dưới ruộng, tiếng cười nói xa xa. Một bà lão ngồi trước hiên nhà, đang nhặt rau. Không có bóng dáng lính tráng hay xe quân sự. Có vẻ an toàn. Nhưng em đã học được rằng, vẻ ngoài bình yên thường là cái bẫy nguy hiểm nhất.
Bụng em cồn cào vì đói. Vết thương trên vai nhức nhối. Em cần một chỗ nghỉ, một bữa ăn, và băng gạc.
BẠN ĐÃ CHỌN
Quan sát thêm một giờ — chờ đến tối, khi mọi người ngủ say mới hành động.
Em nép mình trong bụi tre, kiên nhẫn chờ đợi. Một giờ trôi qua, rồi hai giờ. Mặt trời lặn dần sau những rặng núi xa, nhuộm cả bầu trời một màu cam đỏ rực rỡ. Những người nông dân lục tục thu dọn đồ đạc, trở về nhà. Tiếng cười nói nhạt dần, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của buổi hoàng hôn. Đèn dầu bắt đầu được thắp lên từng nhà một, ánh sáng vàng le lói qua những ô cửa nhỏ.
Em đợi thêm một chút nữa. Cho đến khi ngôi làng chìm vào bóng tối hoàn toàn, chỉ còn tiếng dế kêu rả rích và tiếng chó sủa xa xa. Lúc này, em mới rời khỏi bụi tre, lặng lẽ tiến vào làng. Nhưng vừa bước qua cổng làng, em thấy một bóng người ngồi dưới gốc cây đa đầu làng — một ông già, tóc bạc phơ, đang nhìn thẳng vào em như thể đã biết em sẽ đến từ lâu.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tiến lại gần ông già, thận trọng hỏi thăm — có thể ông ta là người tốt, cũng có thể là cạm bẫy.
Em rón rén bước tới gần gốc cây đa, tay vẫn đặt trên báng súng lục giấu trong thắt lưng. Ông già ngước nhìn em, đôi mắt đục mờ vì tuổi tác nhưng vẫn sáng lên một tia tinh ranh. Ông không nói gì, chỉ đưa tay chỉ về phía căn nhà tranh cuối làng. "Nhà ta đó. Có cơm nguội và ít thuốc băng bó. Vô đi, con gái." Giọng ông khàn đục, nhưng ấm áp lạ thường. Em đứng im, không biết nên tin hay không. Nhưng cơn đói đang cồn cào trong bụng, và vết thương trên vai đã bắt đầu rỉ máu trở lại sau một ngày dài.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cảm ơn ông già và bước vào nhà — đánh cược vào lòng tốt của một người lạ mặt giữa đêm khuya.
Em cúi đầu cảm ơn, rồi bước theo ông già vào căn nhà tranh nhỏ. Bên trong ấm cúng, một bếp lửa nhỏ đang cháy, trên bàn có một nồi cơm nguội và ít muối vừng. Ông già lấy từ kệ gỗ một cuộn băng cũ và một lọ thuốc đỏ, đặt trước mặt em. "Băng bó đi rồi ăn. Không hỏi gì nhiều." Ông ngồi xuống ghế, nhìn em với ánh mắt dò xét nhưng không thù địch.
Em cởi áo khoác, vết thương lộ ra — một đường đạn xuyên qua vai, may mà chưa chạm xương. Em cắn răng, tự tay sát trùng và băng bó. Ông già nhìn một lúc, rồi lên tiếng: "Cái phong bì trong ngực cô, nó nặng lắm phải không? Ta thấy nó lộ ra khi cô cởi áo." Giọng ông trầm xuống. "Cô có biết, cái chết của Tướng quân Minh không phải là bí mật với dân làng này đâu. Ông ấy từng đến đây, ba tháng trước."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



