Chương 4 / 15
Zero Zero Seven
007 · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Lưu danh sử sách
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Bảo hắn đưa bản đồ đường hầm, rồi tách ra đi riêng — giữ độc lập, không phụ thuộc vào ai.
Em giật tay lại, mắt nhìn thẳng vào Trung úy Hoàng. "Đưa tôi bản đồ đường hầm. Tôi sẽ tự đi." Hắn nhíu mày, nhưng không tranh luận. Hắn móc từ trong túi áo ra một mảnh giấy nhàu nát, vẽ vội sơ đồ khu rừng với một đường chấm đỏ ngoằn ngoèo. "Chỗ này, cách gốc cây sét đánh hai trăm bước về hướng bắc. Cửa hầm nấp dưới đống đá." Hắn đưa cho em, rồi lùi lại một bước. "Nhưng cô đi một mình giữa khu rừng đầy chó săn và lùng sục, cô sẽ chết trong vòng một giờ."
Em không trả lời. Cầm tấm bản đồ, em quay lưng, lao vào bóng tối. Nhưng chưa được mười bước, một tiếng súng nổ vang lên từ phía sau — rồi tiếng Trung úy Hoàng gục xuống. Em quay lại, thấy hắn nằm sõng soài trên mặt đất, một tên lính địch đứng từ xa, khẩu súng trường vẫn còn khói. Mắt hắn nhìn em, khóe môi mấp máy như muốn nói điều gì.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Bỏ mặc hắn, chạy thẳng đến đường hầm theo bản đồ — giữ an toàn cho bản thân và tài liệu.
Em cắn chặt răng, quay lưng bỏ chạy. Tiếng Trung úy Hoàng rên rỉ phía sau vọng vào tai em như một lời nguyền. Nhưng em không thể dừng lại. Tập hồ sơ trong người em nặng hơn cả mạng sống của một người. Em lao xuyên qua những bụi cây, đếm từng bước chân trong đầu. Hai trăm bước về hướng bắc từ gốc cây sét đánh — em nhẩm đi nhẩm lại như một lời cầu nguyện.
Cuối cùng, em thấy nó. Một đống đá lớn phủ đầy rêu, nằm lẻ loi giữa những thân cây đổ. Em quỳ xuống, hất tung những tảng đá nhỏ. Một tấm nắp cống bằng sắt lộ ra, tay cầm đã gỉ sét. Em kéo mạnh — nó bật ra, để lộ một cái hố đen ngòm, tối om. Mùi đất ẩm và nước mốc bốc lên. Em nhảy xuống, kéo nắp cống đóng lại trên đầu mình.
Bóng tối bao trùm. Em đứng im, lắng nghe. Tiếng chó săn và tiếng người hét phía trên xa dần. Em an toàn — tạm thời. Nhưng vết thương ở vai đang rỉ máu, và em đang đứng trong một đường hầm tối om, không biết nó dẫn đến đâu.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lần theo tường, đi trong bóng tối hoàn toàn — khó khăn nhưng an toàn nhất khỏi bị phát hiện.
Em đưa tay lần dọc theo bức tường đá lạnh lẽo, ẩm ướt. Từng bước chân dò dẫm trong bóng tối tuyệt đối. Không ánh sáng, không âm thanh nào ngoài tiếng thở dồn dập của chính mình và tiếng máu đập thình thịch trong tai. Vết thương ở vai rỉ máu, nhưng em cắn răng chịu đựng. Đường hầm ngoằn ngoèo, có lúc hẹp đến mức em phải nghiêng người lách qua. Mùi nước mốc và đất ẩm nồng nặc. Em không biết mình đã đi bao lâu — có thể mười phút, có thể một giờ. Thời gian trong bóng tối trôi qua một cách kỳ lạ.
Rồi bàn tay em chạm phải một cánh cửa gỗ mục. Em đẩy nhẹ — nó kêu cót két, hé mở. Một luồng ánh sáng mờ ảo lọt vào, làm em nheo mắt. Bên ngoài là một khu rừng khác, yên tĩnh lạ thường. Không còn tiếng chó săn, không còn tiếng người hét. Em đã thoát khỏi boongke. Nhưng em đang ở đâu? Và tập hồ sơ trong người em chứa đựng bí mật gì mà khiến người ta phải giết nhau để giành giật?
BẠN ĐÃ CHỌN
Tìm một nơi ẩn nấp, mở tập hồ sơ ra đọc — hiểu rõ thứ mình đang mang trước khi quyết định bước tiếp.
Em kéo mình vào một hốc cây cổ thụ rỗng ruột, nơi rễ cây đan xen thành một bức tường tự nhiên. Ngồi xuống lớp lá mục ẩm ướt, em rút tập hồ sơ bìa da đen ra. Đôi tay run nhẹ — vì lạnh, vì mất máu, và vì sự hồi hộp. Em mở nó ra.
Bên trong là những trang tài liệu đánh máy, mực đen, với con dấu đỏ của một tổ chức mà em chưa từng thấy — một hình bông hoa và một thanh kiếm đan chéo nhau. Trang đầu tiên là danh sách tên, hơn ba mươi cái tên, mỗi tên đều có một mã số và một ghi chú ngắn gọn về "trạng thái". Một số tên đã bị gạch chéo — có lẽ là đã chết. Trang thứ hai là một bức ảnh chụp Tướng quân Minh, ngồi trong một căn phòng sang trọng, bên cạnh một người đàn ông mặc âu phục, mặt mờ. Phía sau bức ảnh có dòng chữ viết tay: "Buổi gặp cuối cùng — 14/3."
Em lật tiếp. Một phong bì niêm phong sáp đỏ rơi ra. Trên phong bì, không có tên người gửi, chỉ có một dòng chữ viết tay nguệch ngoạc: "Mở ra khi thấy tôi đã chết."
Mặt trời đã bắt đầu ló dạng sau những tán cây. Em đang kiệt sức, vết thương vẫn rỉ máu, và trong tay em là một bí mật có thể làm rung chuyển cả chiến tuyến.
BẠN ĐÃ CHỌN
Mở phong bì niêm phong sáp đỏ ngay lập tức — không thể chờ đợi thêm, sự thật phải được phơi bày.
Ngón tay em run run bẻ lớp sáp đỏ khô cứng. Phong bì mở ra, bên trong là một mảnh giấy mỏng, gấp tư, và một tấm ảnh đen trắng. Em giở tấm ảnh ra — tim em như ngừng đập. Đó là Tướng quân Minh, trong bộ quân phục chỉnh tề, đang bắt tay với một người đàn ông cao lớn. Nhưng người đàn ông đó... không phải người của phe ta. Hắn mặc quân phục của phe địch. Phía sau lưng họ là một căn phòng sang trọng, và trên bàn, một chai rượu và hai cái ly.
Em mở mảnh giấy. Nét chữ nguệch ngoạc, vội vã: "Nếu em đang đọc lá thư này, có nghĩa là ta đã chết. Và cái chết của ta không phải do đạn lạc. Kẻ đã bán đứng ta vẫn đang sống, vẫn đang nắm quyền chỉ huy. Tên hắn là..." — dòng chữ dừng lại, rồi tiếp tục bằng một nét mực khác, yếu ớt hơn — "Hãy tìm người đã chụp bức ảnh này. Hắn biết sự thật. Và hãy cẩn thận với những người em tin tưởng nhất."
Bên dưới, một cái tên: "Thiếu tướng Nguyễn Đức Anh — Bộ Tổng Chỉ Huy."
Em ngồi lặng người. Tướng quân Minh — vị anh hùng của cả chiến tuyến — có thể đã bị phản bội. Và kẻ phản bội có thể đang ở ngay trong bộ chỉ huy của phe ta.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



