Chương 3 / 15
Zero Zero Seven
007 · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Lưu danh sử sách
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Kết liễu hắn ngay lập tức, rồi chạy xuống tầng một mở két sắt — liều lĩnh nhưng có thể thu được thông tin quan trọng.
Lưỡi dao lạnh lẽo lướt ngang cổ họng viên thiếu tá. Một âm thanh khẽ, ướt át, rồi hắn gục xuống, mắt vẫn mở to, nụ cười bí ẩn còn đọng lại trên môi. Em không có thời gian để cảm thấy gì. Tiếng chân trên cầu thang đã gần lắm rồi. Em kéo xác hắn vào góc tối, giật lấy khẩu súng lục từ tay hắn, rồi lao xuống cầu thang như một cơn lốc.
Tầng một vắng lặng, chỉ có tiếng còi báo động vẫn rít lên đều đặn. Phòng chỉ huy ở cuối hành lang, cánh cửa gỗ nặng nề đóng kín. Em đạp cửa lao vào. Bên trong, một chiếc bàn lớn, bản đồ chiến trường trải rộng, và một két sắt cũ kỹ áp sát tường. Ngón tay em lướt trên bàn phím số. Ngày Tướng quân Minh mất — em nhắm mắt nhớ lại. Mười bốn tháng ba. Em bấm số: 1403.
Két sắt phát ra tiếng "cạch" khô khốc. Cánh cửa hé mở.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Chỉ lấy những gì thấy quan trọng nhất — nhanh gọn, nhưng có thể bỏ sót thứ quý giá.
Em lướt mắt qua đống tài liệu trong két sắt. Một tập hồ sơ dày, bìa da đen, có in nổi phù hiệu lạ — chưa từng thấy bao giờ. Một chiếc phong bì niêm phong bằng sáp đỏ, bên trong có thứ gì đó cứng như thẻ bài. Vài bức ảnh chụp một tòa nhà cổ kính, và một tấm bản đồ cũ kỹ với những đường vẽ bằng mực đỏ. Em nhét tập hồ sơ và phong bì vào trong áo, giấu kỹ. Phần còn lại, em đành bỏ lại. Đúng lúc đó, tiếng la hét vọng ra từ hành lang — lính địch đã phát hiện ra xác viên thiếu tá. Chúng sắp tràn xuống đây.
Em lao ra khỏi phòng chỉ huy, chạy ngược lên cầu thang tầng hai. Cánh cửa thép cuối hành lang vẫn đóng im lìm. Em đạp mạnh — nó bật tung. Bên trong, một người đàn ông gầy gò, mặt mày hốc hác, bị trói trên ghế. Mắt hắn mở to khi thấy em: "Mày... là ai?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Cắt dây trói cho hắn, kéo hắn chạy thoát qua cửa sổ — hoàn thành nhiệm vụ giải cứu.
Lưỡi dao găm lướt qua sợi dây thừng, cắt đứt chúng như cắt bơ. Người đàn ông loạng choạng đứng dậy, mắt vẫn nhìn em đầy hoang mang. "Theo tôi!" — em kéo tay hắn, lao về phía ô cửa sổ cuối phòng. Em đạp tung cánh cửa gỗ mục, gió đêm lạnh buốt ùa vào. Bên dưới là khoảng sân tối om, cao chừng ba mét. Em nhảy trước, hắn nhảy theo, cả hai lăn xuống bãi cỏ ẩm ướt.
Tiếng hét vọng ra từ boongke phía trên. Đèn pha quét sáng khoảng sân, nhưng em đã kéo hắn chạy vào lùm cây rậm rạp. Cả hai chạy xuyên qua khu rừng, không dám ngoảnh lại, cho đến khi tiếng động cơ xe và tiếng chó sủa xa dần sau lưng. Cuối cùng, em dừng lại, dựa vào gốc cây cổ thụ, thở hổn hển. Người đàn ông nhìn em, đưa tay lên vuốt mặt: "Cảm ơn. Tôi là Trung úy Hoàng, tình báo viên chiến trường. Cô là...?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Nói rằng em là lính đánh thuê, chỉ làm vì tiền — che giấu thân phận thật, giữ an toàn.
Em nhìn thẳng vào mắt Trung úy Hoàng, giọng lạnh tanh: "Tôi là lính đánh thuê. Làm vì tiền. Anh muốn biết thêm thì trả thêm." Hắn nhướn mày, nở một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. "Lính đánh thuê mà liều mạng vào boongke địch giải cứu một người không quen? Cô nói dối không giỏi lắm đâu." Hắn đưa tay lên, kéo cổ áo xuống, để lộ một hình xăm nhỏ trên xương quai xanh — phù hiệu của Đơn vị Tình báo Đặc biệt. "Tôi cũng từng nói dối như cô. Nhưng bây giờ, tôi cần biết sự thật. Cô lấy được gì từ két sắt của Thiếu tá Lê Huy?"
Tiếng còi báo động từ xa vọng lại, ngày càng gần. Khu rừng bắt đầu sáng lên vì ánh đèn pha quét qua những tán cây. Chó săn đang được thả ra. Thời gian không còn nhiều.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đưa tập hồ sơ cho hắn xem, nói nhanh: "Hợp tác đi. Tôi không thể một mình thoát khỏi cuộc săn này." — mở lòng, đánh cược vào lòng tin.
Em rút tập hồ sơ bìa da đen từ trong áo, đưa cho Trung úy Hoàng. Mắt hắn mở to khi nhìn thấy phù hiệu lạ trên bìa. "Cái này..." — hắn lật nhanh vài trang, mặt tái đi. "Đây là kế hoạch phản công của phe ta bị đánh cắp. Và... danh sách nội gián trong hàng ngũ của chúng ta." Hắn ngước lên nhìn em, ánh mắt đã thay đổi — không còn nghi ngờ, mà là một sự cảnh giác lạnh lùng. "Cô biết mình vừa chạm vào thứ gì không? Thứ này có thể khiến cả trăm mạng người chết oan."
Tiếng chó sủa đã gần lắm rồi. Ánh đèn pha quét qua những thân cây ngay sát chỗ hai người đứng. Trung úy Hoàng nhét vội tập hồ sơ vào trong áo, kéo tay em: "Đi theo tôi. Tôi biết một đường hầm bí mật cách đây năm trăm mét. Nhưng phải nhanh, trước khi bọn chó đánh hơi thấy chúng ta."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



