Chương 1 / 9
Tái Sinh ở Tiên môn
Triệu Bắc Nguyệt · Tu tiên / Kiếm hiệp
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Phá bỏ số phận đã định
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Triệu Bắc Nguyệt từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyTrời tờ mờ sáng, sương mù còn vương trên những ngọn tùng xanh ngắt. Triệu Bắc Nguyệt tỉnh dậy trên một chiếc giường gỗ ọp ẹp trong căn phòng nhỏ của tạp dịch đường. Cô nhìn đôi bàn tay non nớt của mình – thân xác thiếu nữ mười sáu tuổi này vốn là một đệ tử tạp dịch của Thanh Vân Kiếm Phái, không linh căn, không tư chất, chỉ đáng làm công việc quét lá, giặt giũ cho các đệ tử chân truyền.
Nhưng ký ức từ kiếp trước vẫn còn nguyên – cô từng là một lập trình viên trí tuệ nhân tạo, từng đọc hàng ngàn cuốn tiểu thuyết tu tiên. Cô biết thế giới này có quy tắc. Cô biết mình đang ở đâu. Và cô biết – nếu cứ an phận làm tạp dịch, ba năm nữa, khi ma tộc xâm lấn, toàn bộ tạp dịch đường sẽ bị hiến tế làm bia đỡ đạn.
Tiếng chuông vang lên từ chủ điện. Một ngày mới bắt đầu.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lén vào thư các của phái, tìm kiếm những cuộn da ghi chép về công pháp tàn thiên – dù chỉ là mảnh vụn cũng có thể đổi đời
Bóng dáng nhỏ bé lướt qua hành lang vắng vẻ khi ánh bình minh còn chưa kịp nhuộm vàng mái ngói. Thư các của Thanh Vân Kiếm Phái nằm ở phía tây, cạnh tẩm điện của chưởng môn – nơi cấm địa với tạp dịch như cô. Nhưng Triệu Bắc Nguyệt biết từ kiếp trước: không có bức tường nào không thể vượt qua, chỉ cần đủ kiên nhẫn và quan sát.
Cô nép mình sau bụi trúc già, nhìn hai gã đệ tử canh gác đang ngáp dài. Một người rời đi – chắc là đi vệ sinh. Chỉ còn một người, mắt lờ đờ vì cơn buồn ngủ. Cơ hội chỉ trong gang tấc.
Ngay khi tên canh gác quay lưng hắt hơi, cô luồn người qua khe cửa gỗ như một làn khói. Bên trong thư các tối om, mùi giấy cũ và trầm hương quyện vào nhau. Những kệ sách cao chạm trần, hàng ngàn cuộn da và thẻ tre xếp lớp bụi dày. Cô không có nhiều thời gian.
Nhưng vừa bước được ba bước, cô nghe thấy tiếng động – có người ở phía cuối thư các.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nấp vào góc tối giữa hai kệ sách, nín thở quan sát xem người kia là ai và đang làm gì
Tim cô đập thình thình trong lồng ngực khi nép sát vào góc tối giữa hai kệ sách. Bụi bay lên làm cô suýt hắt hơi, nhưng cô kịp bịt miệng lại. Ánh mắt xuyên qua khe hở giữa những cuộn da, cô nhìn thấy một bóng người đang đứng trước kệ sách phía cuối thư các.
Đó là một thiếu niên khoảng mười bảy, mười tám tuổi, mặc trường bào màu lam nhạt – màu của đệ tử nội môn. Nhưng điều khiến cô chú ý không phải y phục, mà là cách hắn lật từng cuộn da cực kỳ cẩn thận, như thể đang tìm kiếm thứ gì đó rất quan trọng. Ánh nến leo lắt từ chiếc đèn lồng nhỏ để cạnh chân hắn hắt lên gương mặt điển trai nhưng đầy vẻ lo âu.
Hắn chợt khựng lại, tay nắm chặt một cuộn da ố vàng. Mắt hắn mở to, môi mấp máy đọc thầm. Rồi hắn đột ngột quay đầu nhìn về phía cô – dường như hắn cảm nhận được có người.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lùi sâu hơn vào bóng tối, cố gắng biến mất hoàn toàn – để hắn nghĩ đó chỉ là ảo giác
Cô rón rén lùi sâu vào góc tối, lưng áp sát vào kệ sách, cố gắng hòa mình vào bóng đen. Bụi mờ bay lên từ những cuộn da mục nát phủ đầy người cô. Nín thở. Không động đậy. Ngay cả con ngươi cũng cố định.
Thiếu niên áo lam đứng yên lặng như pho tượng, mắt vẫn nhìn về phía cô. Hắn nheo mắt, lỗ tai khẽ động – đang vận công lực để nghe ngóng. Một khoảnh khắc căng thẳng kéo dài vô tận. Rồi hắn khẽ lắc đầu, tự nhủ: "Chắc tại ta lo lắng quá..." Hắn gấp cuộn da lại, nhét vào trong ngực áo, rồi thổi tắt đèn lồng.
Căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn.
Cô nghe tiếng bước chân nhẹ dần về phía cửa. Tiếng then gài kêu "cạch" một tiếng khô khốc. Hắn đã rời đi. Nhưng trước khi đi, hắn đã khóa trái cửa từ bên ngoài.
Cô bị nhốt trong thư các.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lần theo dấu vết thiếu niên áo lam, xem hắn đã đứng ở kệ nào và lấy cuộn da gì – biết người biết ta, trăm trận trăm thắng
Cô rón rén bước về phía cuối thư các, nơi thiếu niên áo lam vừa đứng. Ánh sáng yếu ớt từ khe cửa hé lộ một kệ sách lớn, bụi phủ dày đặc nhưng có một khoảng trống hình chữ nhật – nơi cuộn da vừa bị lấy đi. Cô lướt tay lên những cuộn da còn lại, đọc nhanh các ký tự trên nhãn: "Kiếm Pháp Cơ Bản", "Tâm Pháp Nhập Môn", "Luyện Đan Sơ Giải"... Toàn là những thứ tầm thường.
Nhưng mắt cô chợt dừng lại ở một góc kệ, nơi có một vết xước mới trên gỗ – dấu hiệu của việc ai đó đã cạy một tấm ván bí mật. Cô ấn nhẹ vào chỗ lõm, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, và một ngăn kéo nhỏ bật ra. Bên trong là một cuộn da khác, màu đen tuyền, được buộc bằng sợi chỉ đỏ.
Cô mở ra, đọc vài dòng chữ cổ – đó là một phần của "Thiên Ma Cấm Lục", công pháp bị cấm từ trăm năm trước.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên ngoài hành lang. Có người đến.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.
