Chương 2 / 9
Tái Sinh ở Tiên môn
Triệu Bắc Nguyệt · Tu tiên / Kiếm hiệp
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Phá bỏ số phận đã định
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Triệu Bắc Nguyệt từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Nhét cuộn da đen vào người, nhanh chóng đóng ngăn kéo và tìm đường thoát qua cửa sổ phía đông thư các
Cuộn da đen nhanh chóng được nhét vào trong lớp áo lót, sát vào người. Cảm giác lạnh buốt từ chất liệu da kỳ lạ thấm qua lớp vải mỏng. Cô đóng sập ngăn kéo, lau nhanh dấu tay trên kệ, rồi lao về phía cửa sổ phía đông. Cánh cửa sổ bằng gỗ lim đã cũ, then cài chỉ là một thanh ngang đơn giản.
Cô vừa đẩy then, vừa nghe tiếng chìa khóa tra vào ổ khóa phía cửa chính. Không còn thời gian.
Tiếng "két" khô khốc vang lên khi cô đẩy cánh cửa sổ. Một luồng gió mát ùa vào mang theo hương cỏ dại. Cô nhảy ra ngoài, đáp xuống bãi cỏ mềm phía sau thư các. Nhưng đúng lúc đó, một giọng nói trầm vang lên từ phía sau:
"Đứng lại!"
Cô quay đầu – thiếu niên áo lam đang đứng ở góc tường, tay cầm một thanh kiếm, mắt nhìn cô chằm chằm. Hắn chưa rời đi. Hắn đã phát hiện ra cô từ đầu.
BẠN ĐÃ CHỌN
Quay lại đối mặt, nở nụ cười vô hại – "Vị sư huynh này, ta chỉ là tạp dịch đến lau dọn thư các, không may bị nhốt nên phải tìm đường ra thôi"
Cô xoay người lại, nở nụ cười ngây thơ nhất có thể, hai tay chắp trước ngực như một tạp dịch ngoan ngoãn. "Vị sư huynh này, ta chỉ là tạp dịch đến lau dọn thư các, không may bị nhốt nên phải tìm đường ra thôi."
Thiếu niên áo lam nheo mắt, ánh nhìn sắc lạnh quét từ đầu đến chân cô. Hắn bước đến gần, mỗi bước chân đều uyển chuyển nhưng ẩn chứa sự đề phòng. "Tạp dịch? Giờ này đã có tạp dịch nào dám vào thư các? Lại còn leo cửa sổ trốn ra nữa?" Hắn dừng lại trước mặt cô, cách chưa đầy ba thước. "Ngươi giấu gì trong người?"
Mắt hắn nhìn chằm chằm vào chỗ áo hơi phồng lên nơi ngực cô – nơi cuộn da đen đang nằm.
BẠN ĐÃ CHỌN
Giả vờ ngượng ngùng, lấy ra một chiếc khăn tay cũ – "Dạ, chỉ là khăn lau bụi của tạp dịch thôi ạ, sư huynh đừng hiểu lầm"
Cô cúi đầu, má đỏ ửng lên vẻ thẹn thùng, tay luồn vào trong áo lấy ra một chiếc khăn tay cũ rách, phủ đầy bụi. "Dạ, chỉ là khăn lau bụi của tạp dịch thôi ạ, sư huynh đừng hiểu lầm." Cô vỗ vỗ chiếc khăn, làm bụi bay lên mù mịt.
Thiếu niên áo lam khẽ nhíu mày, lùi lại nửa bước trước đám bụi. Hắn nhìn chiếc khăn, rồi nhìn cô, ánh mắt vẫn đầy nghi hoặc nhưng có phần dao động. "Nếu chỉ lau dọn, sao không đi cửa chính?"
Cô thở dài, giọng yếu ớt: "Sư huynh không biết chứ, quản sự tạp dịch đường khó tính lắm. Sáng nay người sai con đi quét dọn thư các từ tờ mờ, nhưng con ngủ quên mất. Sợ bị phạt, đành lén vào đường sau... ai ngờ bị nhốt mất."
Hắn im lặng một lúc lâu, rồi khẽ thở dài. "Đi đi. Nhưng lần sau đừng để ta bắt gặp nữa."
BẠN ĐÃ CHỌN
Cúi đầu cảm tạ rồi nhanh chân rời đi – thoát khỏi đây là trên hết
Cô cúi gằm mặt, miệng lẩm bẩm câu cảm tạ rồi rảo bước thật nhanh về phía tạp dịch đường. Bóng lưng thiếu niên áo lam khuất dần sau những tán trúc, nhưng cô biết – hắn vẫn đang dõi theo. Mãi khi vòng qua góc tường đá, cô mới dám thở phào, tay vô thức siết chặt cuộn da đen trong người.
Đến tạp dịch đường, không khí vẫn như mọi khi – mấy đứa tạp dịch khác đang hì hục quét lá, giặt giũ. Chẳng ai để ý cô vừa đi đâu về. Cô lẻn vào góc phòng ngủ tập thể, kéo tấm rèm cũ che lại, run run mở cuộn da đen ra.
Nhưng vừa mở được một đoạn, cô nghe tiếng bước chân dồn dập ngoài cửa. Tiếng quản sự gầm lên: "Triệu Bắc Nguyệt! Có người tìm!"
BẠN ĐÃ CHỌN
Gấp cuộn da lại, nhét xuống dưới chiếu giường, rồi bình tĩnh ra ngoài xem ai tìm mình
Cô nhanh tay gấp cuộn da đen, nhét sâu xuống dưới chiếu rơm, lấy tay vuốt phẳng lớp vải bố bên trên. Hít một hơi thật sâu, cô kéo rèm cửa, bước ra ngoài với vẻ mặt bình thản nhất có thể.
Ngoài sân, một thiếu niên mặc áo xám đang đứng cùng quản sự. Hắn khoảng hai mươi tuổi, dáng người cao gầy, trên tay cầm một phong thư màu vàng nhạt. Thấy cô ra, hắn hơi khựng lại, rồi lên tiếng: "Muội là Triệu Bắc Nguyệt? Ta là Lục Trần, đệ tử nội môn của Trường Thanh Phong. Sư phụ ta muốn gặp muội."
Cô chưa kịp hỏi tại sao, hắn đã nói tiếp: "Sư phụ ta nói, muội có một thứ mà người cần. Và người sẵn sàng trao đổi công bằng."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.
