Chương 3 / 9
Tái Sinh ở Tiên môn
Triệu Bắc Nguyệt · Tu tiên / Kiếm hiệp
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Phá bỏ số phận đã định
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Triệu Bắc Nguyệt từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi rõ tên vị sư phụ kia và lý do tại sao lại tìm đến một tạp dịch như mình – cẩn tắc vô áy náy
Cô đứng thẳng người, ánh mắt dò xét thiếu niên tên Lục Trần. "Xin lỗi Lục sư huynh, nhưng ta chỉ là một tạp dịch thấp kém. Sư phụ của huynh là vị nào? Và tại sao lại cho rằng ta có thứ người cần?"
Lục Trần khẽ nhếch môi, như thể đã đoán trước câu hỏi này. "Sư phụ ta là Bạch Trần chân nhân – trưởng lão của Trường Thanh Phong." Hắn dừng lại một chút, mắt nhìn thẳng vào cô. "Người nói, muội vừa có một cuộc gặp gỡ thú vị ở thư các sáng nay. Và người tin rằng cuộc gặp đó đã mang đến cho muội thứ mà người đang tìm kiếm bấy lâu."
Tim cô như ngừng đập. Bạch Trần chân nhân? Hắn biết chuyện ở thư các? Lẽ nào thiếu niên áo lam kia có liên quan đến vị trưởng lão này?
BẠN ĐÃ CHỌN
Gật đầu đồng ý đi theo – nếu đã bị lộ, chi bằng đối mặt trực tiếp, biết đâu còn tìm được đường sống
Cô gật đầu, lòng dù nặng trĩu nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình thản. "Được, ta đi với huynh."
Lục Trần gật nhẹ, xoay người dẫn đường. Hắn bước nhanh nhưng không vội, qua những lối đá lát rêu phong, men theo triền núi phía tây. Cảnh vật dần thay đổi – từ khu tạp dịch đường đơn sơ chuyển sang những dãy hành lang trạm trổ tinh xảo, sân lát ngọc xanh. Trường Thanh Phong hiện ra trước mắt cô: một tòa các cao ba tầng, mái cong vút, chìm trong làn sương mờ ảo.
Hai cánh cửa gỗ lim nặng nề mở ra. Bên trong, một lão giả tóc bạc phơ ngồi trên bồ đoàn, mắt nhắm nghiền, tay lần chuỗi hạt trầm hương. Trước mặt ông là một bàn trà đơn giản, hai chén nước còn bốc khói – như thể đã chuẩn bị sẵn cho cuộc gặp này.
"Vào đi, con bé." Giọng ông trầm ấm, không mở mắt. "Ta đã đợi con từ lâu rồi."
BẠN ĐÃ CHỌN
Quan sát căn phòng trước khi vào, tìm lối thoát hiểm phòng khi bất trắc – thói quen của kẻ từng sống ở thế giới hiện đại
Cô đứng ở ngưỡng cửa, mắt lướt nhanh khắp căn phòng. Ba tầng kệ sách chất đầy cuộn da và thẻ tre. Một cửa sổ nhỏ phía đông, đủ rộng để một người chui lọt. Hai cánh cửa – một cửa chính vừa bước vào, một cửa hông phía tây bắc có rèm che. Trên trần, một xà ngang chạy dọc, có thể bám vào nếu cần.
Không có bẫy rõ ràng. Không có mùi thuốc lạ. Nhưng cô vẫn giữ tay phải thả lỏng, sẵn sàng phản ứng.
"Con bé cẩn thận quá nhỉ." Bạch Trần chân nhân mở mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười khó đoán. "Nhưng cẩn thận là tốt. Trên con đường tu tiên này, kẻ thiếu cảnh giác thường chết sớm nhất."
Ông đưa tay về phía chén trà đối diện. "Ngồi xuống đi. Ta già rồi, không đủ sức hại một tiểu cô nương như con đâu."
BẠN ĐÃ CHỌN
Vẫn đứng, khoanh tay cung kính – "Con không dám. Tiền bối cứ nói, con đứng nghe đây ạ."
Bạch Trần chân nhân khẽ lắc đầu, nhưng không ép. Ông nhấp một ngụm trà, mắt nhìn vào khoảng không xa xăm. "Thôi được. Ta nói thẳng vậy." Ông đặt chén trà xuống, giọng trầm hẳn. "Cuộn da đen mà con vừa lấy từ thư các – Thiên Ma Cấm Lục – nó không phải thứ mà một tạp dịch không linh căn như con có thể giữ được."
Ông ngước mắt nhìn cô, ánh nhìn sắc bén như mũi kiếm. "Nhưng ta không có ý cướp nó. Ta muốn trao đổi. Một công pháp tu luyện phù hợp với người không có linh căn, đổi lấy một mảnh ghép mà con đang giữ."
BẠN ĐÃ CHỌN
Cười nhẹ, hỏi lại – "Tiền bối nói là 'mảnh ghép'? Vậy cuộn da này vốn không hoàn chỉnh? Người cần nó để làm gì?"
Bạch Trần chân nhân khẽ nhướng mày, có vẻ bất ngờ trước sự nhạy bén của cô. Ông cười khẩy, tay vuốt chòm râu bạc. "Thông minh đấy. Đúng vậy – Thiên Ma Cấm Lục vốn là một bộ công pháp gồm chín mảnh, phân tán khắp các châu. Thứ con có chỉ là một mảnh vụn, nhưng nó là mảnh chìa khóa."
Ông ngừng lại, mắt xa xăm. "Còn ta cần nó để làm gì... chuyện đó dài lắm. Chỉ biết rằng, nếu con giữ nó, trong vòng ba ngày, kẻ khác sẽ tìm đến con. Và chúng không hiền lành như ta đâu."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.
